Hôm nay Sài Gòn mưa
giọng Mẹ tôi trong điện thoại cách tôi 400km, tôi vẫn vậy, chẳng lớn lên tẹo nào
hình ảnh ai đó cách tôi khoảng 20km, không quá xa, nhưng vẫn chẳng gần
Có thể nói, hôm nay là buổi chiều bình yên. Tôi không ở phòng kí túc xá, không dầm cái mưa dầm dề bể tung tăng trong bể bơi. Hôm nay tôi tự ý nghỉ học bơi, và lên phòng tự học học Anh văn
Trước khi học Anh Văn, tôi check facebook.. Vẫn là hình ảnh đó của một năm trước, thân thương và gần gũi hơn. Nhưng có lẽ, tôi nên để lòng bình yên thế, không cho mình bị cuốn theo và chạy đua nữa..
Hôm nay ở cửa hàng, chị cửa hàng trưởng hơi nặng lời với tôi. Tôi thấy mình đã cố gắng đóng góp nhiều cho shop, nhận ra chính bản thân mình rất vụng về, vụng về thật sự. Điểm mạnh của tôi là khả năng ăn nói, và tôi cần phát huy nó, cũng như giảm tính vụng về đi bằng cách cẩn thận hơn, sắp xếp cuộc sống chu đáo. Vì con đường vẫn còn dài phía trước..
...
Hôm qua, có tin một anh vlog vừa mất. Rất nhiều người tiếc thương, ngay cả tôi. Với cuộc đời của anh, anh là người có cái nhìn thoáng và rộng mở, với cuộc sống, với những gì anh đã làm được. Chính những điều đã làm chứ không phải những điều anh nói làm nên những giá trị của riêng anh.
Tôi cũng muốn mình trở thành một người có ý nghĩa trong cuộc sống, của nhiều người. Dù ở hiện tại, kiến thức và kĩ năng cứng của tôi chưa thực sự vững, nhưng tôi sẽ cố gắng hoàn thiện từng ngày..
Nếu cái ngày mưa thế này, được nhảy lên một chuyến xe buýt, nhìn dòng người tấp nập thường ngày bớt đông đúc hơn, những con đường dài đầy những vũng nước vừa đen lõm, vừa đục, vừa trong. Rồi những nhành cây cao hai bên con đường ở Sài Gòn rủ dòng nước sau cơn mưa đôi lúc nhẹ nhàng như một đứa trẻ ngáp dài vào buổi sáng, đôi khi mạnh mẽ như một cậu thanh niên chạy tập thể dục buổi chiều, hành động dứt khoát. Những lúc thế này, người ta thích tĩnh tâm, suy nghĩ, rồi cười nhẹ nhàng, nói nhẹ nhàng. Thay cho những ngày hè nóng bức như oi, tà tà những dòng xe đầy bụi.
Đó, những lúc như thế, thấy khuôn mặt ai cũng hiền ra. Lắm lúc khi giận nhau, người ta cũng quên bẳng đi mà nhìn vào mắt nhau để thấy thật đẹp.
Vậy mà cũng có nhiều người vì cái khoảng cách, có lúc nào được nhìn vào mắt nhau. Chỉ biết tâm họ hướng về một hướng duy nhất, hướng về tâm của quả đất. Không ồn ào cuồng nhiệt, không có gì để phô trương. Cứ như tờ giấy trắng được viết vẽ đôi dòng quệt quạc của đứa bé cấp một hay tiểu học nào đó, rồi được tẩy ngay đi, để lại tờ giấy vừa nhàu, vừa in dạng, vừa chẳng như lúc đầu. Cũng giống như sau cơn mưa trời lại nắng, nhưng khoảnh khắc giọt mưa rơi xuống thấm vào đất, nó đã giúp đất kia mềm ra, hay vài ngọn cỏ còn chực khát nước được tưới tẳm thỏa thích. Nên những thứ xuất hiện trong cuộc sống này cũng vậy. Chẳng phải ngày một ngày hai mà người ta quên được nhau. Chẳng phải bào ngừng là ngừng. Nhưng có điều, thời gian giúp người ta quen. Quen thức khuya. Quen dậy muộn. Quen nhịn bửa sáng. Quen nhìn màn hình máy tính. Và quen cả khoảng cách và chẳng có thực sự điều mình cần bên cạnh.
Nên từ bỏ một thói quen ngay là điều không dễ. Nhưng chẳng phải có điều gì là không làm được cả. Như việc từ bỏ việc thức khuya, thì sẽ bỏ lỡ đôi điều gì đó, nhưng ngược lại được ngắm cái ánh mặt trời vào buổi sáng. Từ bỏ điều này, cuộc sống sẽ ban tặng cho mỗi người một điều quý giá hơn. Chỉ là, có thực sự muốn thay đổi và từ bỏ.
Và đôi lúc, ngắm mình trong gương và thấy mình cũng xinh xắn lạ. Bởi mình là chính mình, và chẳng ai có thể thay đổi được hoàn toàn điều đó cả. Chỉ là có điều gì đó giúp họ nhận ra một mặt nào đó họ còn thiếu, một điều gì đó họ còn cần, một lời gì đó họ chưa nói.
Và không có điều gì tồn tại vĩnh viễn có. Cái người ta làm được, là học cách để hiểu và duy trì nó.
Đừng để mọi cỏ trong tâm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét