Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Lặng yên

Đôi khi tôi tìm cho mình lặng yên giữa căn phòng kí túc xá 12 người, đôi khi tôi thấy ở những người chị, người em, người bạn một hơi ấm tình thương, nhưng có những lúc, giữa những nụ cười và trò chuyện rôm rã, tôi lại thấy mình một mình.
Tôi thấy mình đang cố gắng hòa vào và nhiều lúc hòa tan đi một chút riêng của mình, tôi cố vớt vát những điều còn đọng lại, đôi lúc còn vấn vương đâu đó trong giấc ngủ, đôi lúc không.
Người ta hay đổ lỗi, cho hoàn cảnh, cho xã hội, cho môi trường quanh. Nhưng đó không phải là điểm mấu chốt quyết định, bởi khi nào trong mỗi người có một trái tim kiên định, thì lúc ấy, họ có thể thay đổi được môi trường xung quanh.
Những ngày dài trong quãng thời gian đại học vừa qua là quãng thời gian tôi tìm kiếm, có những lúc tôi đầy nhiệt huyết nhưng thiếu sự thấu đáo, có những khi chần chừ trước một quyết định, có khi tôi hành động với tất cả những gì tôi thích và tôi yêu, nhưng có những khi tôi đã rụt rè lùi bước.
Cũng như quy luật trái tim mà một cô bạn nói với tôi, quy luật một trong một. Là khi mình dành trọn tình yêu cho một điều gì đó, thì đó là khi mình bớt dành tình yêu cho những điều còn lại.
Có những hôm tôi đã nghĩ về những người tôi thương yêu trước khi chớp mắt, tôi nghĩ về những dự tính và ước ao trong tương lai, tôi ước mơ thay đổi thế giới.
Tôi từng vẽ ra cái mindmap về ước mơ của mình, năm 27 tuổi, tôi sẽ xây một nhà trẻ em mồ côi, ở đó sẽ cưu mang những em nhỏ bất hạnh. Rồi tôi sẽ mở ra một nhà sách của riêng mình, với cái ước mơ được đọc sách miễn phí từ nhỏ. Tôi hân hoan biết mấy.
Thế nhưng, khi kết thúc học kì 4 vừa rồi, tôi thấy quãng thời gian sinh viên của mình còn thật ngắn ngủi. Kĩ năng thì chưa vững, kiến thức nền tảng còn mông lung, tư duy còn hời hợt. Tôi cũng chợt nhận ra, nhiệt huyết trong mình cũng giảm đi phân nữa. Có những lúc tôi cũng còn mông lung. Tôi biết những điều thực tế ngoài kia người ta vẫn hay nhắc, tôi đọc những bài báo đăng nhan nhảng, và tôi thấy như đang tự tiêm vào lòng mình sự ích kỉ mà vốn con người vẫn luôn tồn tại trong mình. Thái độ như hời hợt với cuộc sống. Những thứ vật chất ngoài kia dễ dàng cám dỗ con đường đi của bất kì một người nào khác.
Tôi tìm được mục tiêu thực sự muốn hướng đến của mình, nhưng vẫn thấy mình vẫn còn non nớt biết mấy. Tôi nghĩ về ba mẹ tôi như cái lần tôi về quê lúc hè, tóc ba tôi đã bạc rồi đấy. Tôi ước ao mình có thể làm tốt hơn, để đầu tiên ba mẹ tôi cảm thấy tự hào và hạnh phúc, hơn là tôi có thể làm được những điều gì khác.
Chiều nay học Anh văn, con đường từ kí túc xá đến nhà thầy cũng xa xa, đi bộ sẽ cho tôi những cảm giác và suy nghĩ thú vị lắm nhỉ. :)
Mỹ Hạnh sẽ chỉ làm thôi, và lặng yên đôi chút, nghe lòng mình nói gì đó, rồi lại tràn ngập yêu thương.
Có những điều trong cuộc sống này, được yêu thương ai đó cũng đã là một điều gì đó may mắn !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét