Sài Gòn những ban trưa trời mưa như trút nước..
Tôi ngồi trong quán ít người, ăn trưa và nhìn dòng nước mát rơi như trút. Giữa cái mưa đó, nếu là một ngày hạn của trời mùa hè, người nông dân sẽ thấy hạnh phúc biết bao khi cây được tưới mát. Cũng là trời mưa, ở đâu đó trong góc cà phê nhỏ, sẽ có những người thi sĩ nhìn thoáng một góc ngoài kia, và viết lên những câu thơ, những câu chuyện đầy thi vị. Rồi lòng người ta cũng ướt nhẹt theo mưa dù cho bản thân họ vẫn tròn trĩnh khô ráo. Thế nhưng mưa, cũng làm thêm khó khăn cho những người lao động kiếm cơm manh áo. Trú mưa vào những góc cây dù bé tẹo cạnh đường, những cô bé cậu bé mới lớn, chưa được cắp cái sách cái vở đến trường, lo sao cho mấy tờ vé số chẳng bị ướt. Mưa đó, nhiều đứa trẻ thôn quê lại nhào ra tắm mưa và hít cái mùi đất ôi chao thật nóng ban trưa ấy, rồi chạy vòng quanh đuổi bắt nhau đầy lấm lét, cứ như chúng đang được đẫm mình dưới những vòi hoa sen trong những khách sạn lộng lẫy. Mưa, và những người trú mưa thật vội, cũng trú cuộc đời họ trong những bộn bề lo toan, trong những giọt nước mắt, trong những nụ cười bé bỏng hồn nhiên, trong cái êm dịu ngào ngạt mùi hương.
Mấy hôm, tôi gặp những đứa bé bán vé số. Có lần cậu bé mới lớn ấy mua kem, da cậu đen, tay cầm vé số, đầu tóc nhuộm vàng thay cho cái nắng hàng ngày em đội, em hỏi trống không. Thế là tôi bảo em phải dạ thưa lễ phép với chị, không được nói trống không, thế là em nói lại nghiêm chỉnh. Tôi hỏi em, em 10 tuổi, ở quê và đã nghỉ học. Tôi cho em thật nhiều kem, em ấy thật thích.
Cuộc đời này chẳng nhiều khi cho người ta được cái quyền đủ hiểu biết để biết được con đường mình đi. giá như em được sinh ra trong một môi trường tốt hơn, có một ông bố và bà mẹ quan tâm em, cho em đi học, thì có lẽ, đất nước lại có thêm một anh chàng sinh viên chịu khó, và cuộc đời em thật khác biết bao nhiêu. Mắt em còn ngây thơ, và chẳng biết rằng những năm tháng cuộc đời em sau này sẽ trôi theo những dòng cuốn xô đẩy đi đến những màu đen, xám hay pha chút ửng hồng nào của cuộc đời. Chỉ thấy giờ đây, em thật thiệt thòi đủ thứ.
https://www.youtube.com/watch?v=DQl0_UHDcy4
Buổi chiều bật lại mấy bài hát của nhạc Trịnh. Tôi nhớ tôi thích nhạc Trịnh vào những năm cấp ba. Có những điều vốn dĩ trong cuộc sống này đã là một quy luật tất yếu như vậy, một chốn phù du pha chút phù phiếm, để người ta đôi lúc ngỡ rằng mình biết và cảm rằng mình đau, và rồi nhận ra tâm hồn mình vẫn tươi mới. Có khi trống rỗng, có lúc vô định, rồi cuốn mình trong chốn ảo mộng, yêu và thương những ảo mộng, chạy theo những ảo mộng. Thế rồi, chỉ có một điều không thể chối bỏ, trái tim con người vẫn chừng đó nhịp, ... và khi dừng lại, nó chỉ tròn trình số không. Còn những điều ghi tạc lại trong cuộc đời này, chỉ là những sự thương nhớ của những người ở lại. Rồi thời gian cũng cuốn mọi thứ về cát bụi.
Tôi... nhớ gia đình quá!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét