Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

...

Có những ngày bươc qua yêu thương và lầm tưởng, lầm tưởng rẳng mình đang yêu và được yêu thương.
Có những ngày đi dưới trời mưa, ướt đẫm mưa đó mà lòng mát rượi. Tôi mỉm cười và ăn vội miếng bánh đi trên đường từ nhà Thầy về nhà. Con đường quá đỗi ngắn ngủi, còn những cơn mưa thì cứ như đỏng đảnh, lúc dạt dào, lúc bay bay. Có lẽ lòng người đôi khi cũng thế, cũng nhạt, cũng say, rồi cũng tỉnh mộng
Tôi cho mình đắm vào cơn mộng mị yêu thương, tôi không biết định nghĩa từ yêu bởi nó đong đầy cả sự nhận lại, còn tôi, đôi lúc tưởng chừng như quá xa xôi. Tôi thương, ừ thì là lòng tôi thương thật lắm. Tôi đã nghĩ những ngày chỉ cần được nắm tay hay ôm siết thật mạnh mà giãi bày hết nỗi lòng, rồi im lặng thế thôi, nhưng có những điều tôi nghĩ thì chẳng như những gì mình nghĩ
Phải chăng cuộc đời này nhiều lúc thật trêu ngươi?
Không, tôi đã dành trái tim mình cho một tình thương nào đó, không mong cầu được nhận lại, không nghĩ suy nhiều, chỉ biết được rằng trong thế giới tôi sống, trong cuộc đời tuổi trẻ của mình, tôi đã yêu thương nhiều như thế.
Cơn mưa mùa hè những buổi chiều thi bất chợt. Và lòng tôi cũng bất chợt như thế. Mới vui đó thôi, thế mà chỉ bởi đôi câu nói, hành động mà tôi đã có thể nặng lòng nhiều đến thế. Chỉ mới nở nụ cười thật tươi đó thôi, mà mắt kia đã vội ngấn lệ.
Có lẽ tôi cảm thấy gì đó trong lòng thật nặng trĩu, khóe mắt kia cay cay, con tim tôi nhiều thứ phiền lòng. Thế nhưng, tôi cũng thầm biết ơn cuộc đời đã cho tôi được yêu thương nhiều đến thế.
Có lẽ tôi nên tỉnh giấc mộng ấy đi, đưa bàn tay mình tự do vung vẩy đi đâu đó. Nơi tôi và những gì không thuộc về tôi không cùng đi chung một nhịp.
Trời SG vội tạnh mưa. Gia như tôi đang ở một phòng riêng của mình, tôi đã có thể òa lên khóc nức nở. Khóc bởi sự ngây ngô của tôi. Khóc bởi sự ngờ nghệch và ảo tưởng của riêng mình.
Có phải chăng cuộc sống là qua những gì tôi suy nghĩ, hay nó là một bức tranh khác mà tôi chưa nhìn ra?
Nhưng tôi cũng chúc người dưng được hạnh phúc, bởi bên người đã có bàn tay nào đó ấm hơn..
Còn tôi, đi đâu đó, khóc một tí, rồi ăn vào gì đó thật nhiều, rồi dũng cảm mà buông bỏ để bước tiếp...
ngốc ạ! Ngốc quá đi thôi!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét