Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

26/10

Trong hành trình rong ruổi, tôi trắc nghiệm mình với một vài câu hỏi. giữa những "thị phi", giữa những ngổn ngang được mất, giữa những nổi niềm đâu đó còn tồn đọng trong cuộc sống, giữa những giấc ngủ vùi trên niềm vui chiến thắng, tôi lọt thõm, có phải chăng, giữa chính mình.
Những dòng xe chạy ngang, dọc trên đường. Những ống khói vẫn ngày ngày xả những màu không trắng trong như làn không khí thiên nhiên, nó mờ ảo, nó pha trộn, như giữa những bộn bề cuộc sống.
Đã nhiều khi suy nghĩ thật nhiều, nhưng cũng chẳng đến đâu nhỉ.
Cả khi còn nhỏ, đến khi lớn lên đến tận giờ. Đôi khi thèm khóc thét lên như một đứa trẻ con thèm sữa mẹ, rồi được ăn no, rồi nín bặt và bật cười. Trong không gian lặng yên như thế, tôi vẫn cần cho mình chút lặng yên thêm nữa, lặng yên thật sâu. giữa những âm thanh còn thiếu nhau giữa cuộc đời.

Đôi khi ta yêu một chú gấu bông xinh xắn nhỏ giữa một cửa tiệm, chỉ bởi chúng xinh xắn mà không có một ý niệm nào khác. Ta chẳng hiểu tại sao, nhưng nhất định cõi lòng ta đã khoét một chỗ sâu nào đó, đủ rộng, tuy nhỏ thôi, để hình bóng chú gấu bông ấy lọt thõm vào.
Tôi miên man vân vê thứ gì đó, chắc chắn là sẽ thế, nếu như dưới bàn tay tôi không phải là những chỗ nhô lên và lõm xuống của bàn phím.
Đôi khi ta thấy ghen, ghen khi trời Đaklak mát thế kia mà SG nỡ nắng. Ghen khi hoa nở tươi thắm thế kia, mà những đám mây đen vội che đi. Rồi ta cũng thương. Cái tình thương chẳng gọi tên chỉ bởi trong ta còn có một trái tim muốn đập. Bao lần khao khát được làm gì đó ý nghĩa cho đời, cho người, mà đã làm được gì to lớn lắm đâu. Ta chỉ biết sống cho ta, mà ta còn chưa trọn.
Người ta, chỉ khổ khi bản thân họ thấy khổ, khi trái tim chỉ chứa những hằn học, và cả khi bị ép đến bước đường cùng. Những câu chuyện tôi đọc trong những cuốn sách, lại tái hiện lên một hình ảnh của cả sự khổ đau, cả những mảnh đời bất hạnh, cả những nỗi niềm, vòng lẫn quẩn của cuộc đời, chỉ bởi mong cầu vượt trên những điều có thể đạt được. Người ta trốn tìm nhau trong những lo toan, trong những hơn thua, mà chẳng hay điều đó có chi ý nghĩa.

Tôi yêu thương. Nhiều lúc trái tim tôi chắc cũng dịu ngọt như thế, nó bảo rằng tôi yêu thương, và tha thứ. Nó lẳng lặng nằm yên khi những cơn giận lẽ ra phải được gào lên. Nó cả những lần chẳng biết chỉ là nhói lên, khi nhìn những điều mà khiến những niềm tin chẳng biết nơi nào để bấu víu. Nhưng nó cũng quá đỗi yếu đuối, và nhu mì, khi để chính cảm tính của bản thân làm lời bào chữa cho tất cả mọi xử sự ngớ ngẩn. Nó mong cầu cả sự nhận lại. Nó yếu đuối như một vật thể bị cuốn trôi giữa dòng nước. Để rồi, sự ích kỉ nảy nở lên với những cái tên mang tính bào chữa. Nó yếu đuối đến tệ hại.

Nhưng, tôi tin rằng, nó cũng biết đâu là tình yêu và lòng biết ơn mà nó dành trọn vẹn. Chính bởi nó, chính sự mạnh mẽ của nó trước đây, mà chính tôi đã đủ sinh lực bước qua những chặng đường của cuộc sống.

26/10. Tôi à, ngay cả việc kỉ luật với bản thân cũng chưa làm được, thì làm sao gánh cả cuộc đời với tất cả những sự mang ơn!
Nếu buồn, cứ khóc, cho thiệt cởi mở và thành tâm. Để khi những muộn phiền sớm qua đi, cũng là khi tự đứng dậy trước những vấp ngã!
Lớn rồi, chẳng còn bé bỏng chi nữa đâu! Có rất nhiều chuyện xảy ra trong một cuộc đời bé nhỏ, của tất cả mọi người!

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

life is music

Nhạc Lê Cát nhẹ nhàng, du dương phả vào... tai.
Mấy nay không viết một gì cả, những dòng thời gian vẫn trôi đi, chẳng bao giờ chờ ai cả.
Thỉnh thoảng, cũng nghĩ về những dự định, những mục tiêu. Đặt mục tiêu hàng ngày, có cái làm được, có cái chưa.
Lớp Anh văn của tôi cũ vừa bị dừng lại, có người rưng rưng. Tất cả đều buồn. Tất cả đã cố gắng, nhưng chưa tới, chưa đủ. Cuộc sống bận rộn, nhiều sức ép, đôi khi khiến não con người cuốn đi trong những bụi bặm của cuộc sống.
Thỉnh thoảng phải rơi xuống nơi xa xăm của hụt hẫng.
Thỉnh thoảng phải nhận ra rằng cuộc sống này thật rộng lớn.
Thỉnh thoảng phải thấy rằng mình một mình, nhưng không cô đơn. Cô đơn là cảm giác mà người ta tự nghĩ ra và vùi mình vào mà thôi. Ừ sẽ có những điều trong cuộc sống này khiến người ta rơi nước mắt, bế tắt và chẳng biết bấu víu niề tin vào đâu. Nhưng ít nhất, mỗi sáng mai ông mặt trời lại chiếu sáng, ít nhất trong cuộc đời này, gia đình là điều quý giá nhất có thể nghĩ về, để yêu thương.
.....
Có những  khi đi trên đường, gặp những mẫu chuyện hay, định lòng viết.Trông thấy những hình ảnh, định lòng nhớ. Thế nhưng, căn nhà trọ 4 bức tưởng, khiến đôi khi những cảm xúc cũng bị hụt hẫng đi.
Cuộc sống là âm nhạc. Ở đó có nốt thăng, nốt trầm. Việc của mỗi chúng ta là hãy đánh bản nhạc đó thật hay, bằng tất cả những kỹ thuật được rèn luyện và trái tim.