Tuổi 20
Tôi đang ở tuổi 20, cái tuổi đẹp xiết bao của tuổi trẻ. Tuổi mà vừa một chút trẻ con còn vươn lại đên đôi mi, trên câu nói, xen lẫn với cái tuổi mà một chút già dặn hay đượm buồn suy tư vươn mãi trong lòng..
Hai mươi
Tôi thiếu mình một bài viết thật dài và ý nghĩa về nó, về những gì đã trải qua, những gì còn mong đợi
Hai mươi, người ta bảo hãy yêu đi. Ừ, sao mà mình lại dùng từ yêu thương mà đã hết ngượng rồi đó. Dạo nào còn chẳng thốt ra nổi từ đó.. Hai mươi, chưa từng hẹn hò, chưa biết cảm giác cho ai khác vào cuộc sống hay quả tim của mình thì sẽ gian nan như thế nào, rồi cả sẻ chia, cả những lời sâu sắc.
Hai mươi, vẫn xin tiền gia đình hàng tháng để cho việc sinh hoạt và học đại học ở Thành phố. Có được số tiền làm thêm, để mua được những điều mình yêu thích.
Hai mươi, lẽ ra phải có một số tiền kha khá nào đó để trong ngân hàng, để khi lỡ có đi đâu xa, hay ở một "xó xỉnh" nào đó, còn có thể tung tăng và "có tể sống được".
Hai mươi, mới nhận ra được tình thương của gia đình là lớn đến đâu. Mỗi lần gọi điện thoại về nhà, là lại những nhắc nhở, hỏi han. Cũng chẳng biết nói gì. Chỉ những đêm về, mũi cứ nghẹt hoài vì mấy dòng nước cứ lăn vội lăn vã trên gò má, để rồi chỉ biết thút thít để chẳng ai khác trong nhà trọ có thể nghe.
Hai mươi, là có thể đi một mình đến những nơi mình thích quanh thành phố. Những ngày mệt mỏi hay căng thẳng, ngồi lên một chiếc xe buýt, rồi để nó tự chạy đi đâu đó xung quanh. Nhìn những người, những cảnh vật quanh mình để biết cố gắng, nỗ lực hơn nhiều nữa.
Hai mươi, là vốn dĩ biết rằng, sự công bằng do mình tạo ra, số phận mình do mình nắm lấy. Phải biết mạnh mẽ để đối mặt với áp lực và khó khăn. Sự than vãn chỉ là yếu đuối muốn được an ủi hay cảm thông. Mỗi bản thân mình luôn biết chịu trách nhiệm về những điều mình làm. Học nó mỗi ngày.
Hai mươi, là những dự định về những chuyến đi ngày dài quanh Việt Nam, để yêu và cảm nhận. Là cố gắng mở rộng trái tim mình to hơn, nghĩ đến và chia sẻ với xã hội hơn.
Hai mươi, là bước đệm và cố gắng cho những chặng đường sắp tới.
Hai mươi rồi đó, "ùa vào đời" và tung tăng thôi.
Sống như một cô gái hai mươi nhé! :)
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!
Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
Cầu thang...
Tớ đang ngồi ở cầu thang nhà trọ mình..
Nhà trọ mình 3 tầng, nên có những 3 đường khúc của cầu thang.
Ở chỗ cầu thang tôi ngồi lúc này, không có nhiều ánh sáng, cũng không phải quá tôi. Nó đủ yên tĩnh để tôi lắng lòng, và cũng đủ dịu êm để cách ly những âm thanh tạp nhiễm trong cuộc sống. Như một số bài hát với lời hát vô vị, có khi đến ngớ ngẩn của những ca sĩ chạy theo đồng tiền, theo xu hướng xã hội để được vinh danh. Thế rồi trong một khoảng thời gian ngắn, những câu tự họ tự phổ vào những nốt được bấm lên từ phím đàn ấy, cũng theo thời gian nhòa đi rất ngắn...
Ngắn, để tôi chẳng biết họ đang hát điều gì, hay chỉ là những cái cảm giác thở than, bất lực và chán chường về cuộc sống của họ. Không niềm tin, không thứ tha, và không thấu hiểu. Họ cứ ngỡ rằng vang lên một điều gì đó, nghe vừa tai, cũng là cái chất nhạc mà họ ru người ta mộng mị trong những ích kỉ của cuộc sống...
.....
Nhà trọ mình 3 tầng, nên có những 3 đường khúc của cầu thang.
Ở chỗ cầu thang tôi ngồi lúc này, không có nhiều ánh sáng, cũng không phải quá tôi. Nó đủ yên tĩnh để tôi lắng lòng, và cũng đủ dịu êm để cách ly những âm thanh tạp nhiễm trong cuộc sống. Như một số bài hát với lời hát vô vị, có khi đến ngớ ngẩn của những ca sĩ chạy theo đồng tiền, theo xu hướng xã hội để được vinh danh. Thế rồi trong một khoảng thời gian ngắn, những câu tự họ tự phổ vào những nốt được bấm lên từ phím đàn ấy, cũng theo thời gian nhòa đi rất ngắn...
Ngắn, để tôi chẳng biết họ đang hát điều gì, hay chỉ là những cái cảm giác thở than, bất lực và chán chường về cuộc sống của họ. Không niềm tin, không thứ tha, và không thấu hiểu. Họ cứ ngỡ rằng vang lên một điều gì đó, nghe vừa tai, cũng là cái chất nhạc mà họ ru người ta mộng mị trong những ích kỉ của cuộc sống...
.....
Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014
22-9
Hôm nay là một ngày buồn...
Hôm nay, tôi đã đắn đo suy nghĩ và viết cho Thầy Sơn một email xin Thầy cho phép được nghỉ.
Hôm nay là ngày 22/9, chỉ còn chưa đầy 2 năm nữa là tôi tốt nghiệp ra trường. Với những dự định và mục tiêu cần đạt được, tôi biết mình còn thiếu rất nhiều thứ. Kĩ năng, kiến thức, sự tự tin vào bản thân.
Tôi cũng nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của bản thân là gì. Với những bước đi chắc chắn hơn.
Hôm nay, đánh dấu ngày tôi nghỉ học Anh văn, và tôi phải tự bước tiếp theo trên con đường tự học của mình. Tự học Tiếng Anh, tự học tiếng Nhật.
Hàng ngày, tôi phải tự nhắc chính mình phải làm được. Nhất định phải làm được. Phải cố gắng và chăm chỉ hết mình. Nếu tôi dừng lại bây giờ, thì mọi cố gắng của tôi cũng tan biến.
Thời gian mỗi người trong ngày đều có đủ 24h bằng nhau, nhưng tôi lại chưa biết cách khai thác và tận dụng tối đa khoảng thời gian quý báu của mình.
Tôi ơi, cố lên! Phải làm được, nhất định phải làm được nghen chưa!!!
Quyết tâm hôm nay không làm xong tiểu luận quản trị chất lượng thì không ăn cơm nhé!
Hôm nay, tôi đã đắn đo suy nghĩ và viết cho Thầy Sơn một email xin Thầy cho phép được nghỉ.
Hôm nay là ngày 22/9, chỉ còn chưa đầy 2 năm nữa là tôi tốt nghiệp ra trường. Với những dự định và mục tiêu cần đạt được, tôi biết mình còn thiếu rất nhiều thứ. Kĩ năng, kiến thức, sự tự tin vào bản thân.
Tôi cũng nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của bản thân là gì. Với những bước đi chắc chắn hơn.
Hôm nay, đánh dấu ngày tôi nghỉ học Anh văn, và tôi phải tự bước tiếp theo trên con đường tự học của mình. Tự học Tiếng Anh, tự học tiếng Nhật.
Hàng ngày, tôi phải tự nhắc chính mình phải làm được. Nhất định phải làm được. Phải cố gắng và chăm chỉ hết mình. Nếu tôi dừng lại bây giờ, thì mọi cố gắng của tôi cũng tan biến.
Thời gian mỗi người trong ngày đều có đủ 24h bằng nhau, nhưng tôi lại chưa biết cách khai thác và tận dụng tối đa khoảng thời gian quý báu của mình.
Tôi ơi, cố lên! Phải làm được, nhất định phải làm được nghen chưa!!!
Quyết tâm hôm nay không làm xong tiểu luận quản trị chất lượng thì không ăn cơm nhé!
Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014
Chuyện bán trà sữa..
Gần nhà tôi có một quán trà sữa. Chỉ có duy nhất 2 nhân viên, cũng là chủ quán.
Điều đặc biệt là tuy quán nhỏ, chỗ dừng ngay ngã tư hơi bất tiện, nhưng chẳng mấy khi tôi thấy quán vắng người. Có hôm, khách phải đứng chờ đến thành dãy.
Điều đặc biệt và bí kíp ở đây là.. không có bí kíp gì cả. Tôi cho vậy.
Đầu tiên, hai anh ấy yêu sản phẩm trà sữa của mình. Vì yêu công việc, nên lúc nào cũng thấy dù đứng cả ngày nhưng lúc nào các anh cũng cười tươi như hoa.
Đôi tay lắc đều ly trà sữa nhìn rất chuyên nghiệp.
Mỗi khi khách đứng đông, anh luôn biết được trật tự ai đến trước, đến sau đúng thứ tự của mình. Anh cho người ta học được cách nghiêm túc ngay cả khi... mua hàng :)
Sáng nay viết chỉ vậy nhé! Sẽ viết tiếp...
Hôm nay là ngày bận rộn..
Điều đặc biệt là tuy quán nhỏ, chỗ dừng ngay ngã tư hơi bất tiện, nhưng chẳng mấy khi tôi thấy quán vắng người. Có hôm, khách phải đứng chờ đến thành dãy.
Điều đặc biệt và bí kíp ở đây là.. không có bí kíp gì cả. Tôi cho vậy.
Đầu tiên, hai anh ấy yêu sản phẩm trà sữa của mình. Vì yêu công việc, nên lúc nào cũng thấy dù đứng cả ngày nhưng lúc nào các anh cũng cười tươi như hoa.
Đôi tay lắc đều ly trà sữa nhìn rất chuyên nghiệp.
Mỗi khi khách đứng đông, anh luôn biết được trật tự ai đến trước, đến sau đúng thứ tự của mình. Anh cho người ta học được cách nghiêm túc ngay cả khi... mua hàng :)
Sáng nay viết chỉ vậy nhé! Sẽ viết tiếp...
Hôm nay là ngày bận rộn..
Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014
Viết ...
Viết
Lẽ ra những dòng viết hôm nay phải thật dài chứ nhỉ
Viết về những điều mình chưa làm
Viết về những suy nghĩ
Viết về bất chợt nhận ra những ngọn cây trên bồn ở siêu thị đã cao hơn nhiều lắm
Viết cả món cơm bỏ dỡ, ăn tối qua loa
Viết về cả những nỗi niềm
Viết về những điều kể cả chẳng bao giờ viết nỗi nên câu, mà nó vẫn cứ nằm đó hiện diện
Viết về cả cô bé nhỏ tẹo teo mập ú ụ, hôm nay ở hầm gởi xe, cứ bảo chị ơi hết chỗ để xe rồi
iu thế, bình thường mấy đứa nhỏ cứ gọi mình bằng cô này nọ, thế mà cô 20 tuổi này lại được trẻ ra biết mấy
..
Năm ba
là quãng thời gian sinh viên cận kề. Khi tôi cũng đã biết bao lần đứng giữa những ngã rẽ và lựa chọn của cuộc sống. Đi hay dừng lại. Bước tiếp hay đứng chẫn chân. Người ta bảo, cảm xúc là bước ngăn cản lớn nhất của con đường dẫn đến thành công phải không nhỉ?
.....
Bước chậm lại trên con đường đầy gió ngạt ngào. Hít cái khí trời cùng gió bụi và mây. Tự lúc nào đó ta thấy mình thiệt yêu biết bao nhiêu cuộc sống. Thật may mắn thay, khi tôi được trải qua những cảm xúc đáng yêu, đáng thương, và đáng mến của cuộc sống. Vì cũng nhờ duyên gặp được ai đó trong cuộc đời. Chứ nếu như, chúng ta gặp gỡ hàng trăm ngàn người trên quãng đường mình sống, có nghĩa gì đâu, khi trái tim mình chẳng một lần được chạm đến. Biết đâu, nếu chẳng may, ta lại tự biến mình thành một người vô cảm.
.......
Thầy là người đáng mến, đáng kính.
Thầy dạy cho chúng tôi biết rằng, trong cuộc sống này, chỉ có tài năng mới giúp con người ta đứng vững và biết phân biệt và chọn cách làm đúng thay vì cúi người phục vụ cho cái sai. Vì sống làm sao, mà cho lương tâm không chỉ được thanh thản, mà còn cho cuộc sống này biết bao nhiêu nhành hoa đẹp và ngát hương.
...
Đó, ước mơ của tôi vẫn còn đó. Cái ngày được xây một trại trẻ mồ côi, rồi tôi sẽ cưu mang và hướng các em đến một môi trương giáo dục thật tốt. Để các em được có cơ hội tự nắm lấy cuộc sống và tương lai của chính mình.
12 giờ tối rồi, giờ nãy cũng là khuya rồi nhỉ..
Cho những bước chân vội
Cho những bí mật bỏ quên
Em nép em như nép ngàn nỗi niềm
Trong dặn lòng,
quên
hết
để tâm bình giữa những tấp nập bon chen.
Lẽ ra những dòng viết hôm nay phải thật dài chứ nhỉ
Viết về những điều mình chưa làm
Viết về những suy nghĩ
Viết về bất chợt nhận ra những ngọn cây trên bồn ở siêu thị đã cao hơn nhiều lắm
Viết cả món cơm bỏ dỡ, ăn tối qua loa
Viết về cả những nỗi niềm
Viết về những điều kể cả chẳng bao giờ viết nỗi nên câu, mà nó vẫn cứ nằm đó hiện diện
Viết về cả cô bé nhỏ tẹo teo mập ú ụ, hôm nay ở hầm gởi xe, cứ bảo chị ơi hết chỗ để xe rồi
iu thế, bình thường mấy đứa nhỏ cứ gọi mình bằng cô này nọ, thế mà cô 20 tuổi này lại được trẻ ra biết mấy
..
Năm ba
là quãng thời gian sinh viên cận kề. Khi tôi cũng đã biết bao lần đứng giữa những ngã rẽ và lựa chọn của cuộc sống. Đi hay dừng lại. Bước tiếp hay đứng chẫn chân. Người ta bảo, cảm xúc là bước ngăn cản lớn nhất của con đường dẫn đến thành công phải không nhỉ?
.....
Bước chậm lại trên con đường đầy gió ngạt ngào. Hít cái khí trời cùng gió bụi và mây. Tự lúc nào đó ta thấy mình thiệt yêu biết bao nhiêu cuộc sống. Thật may mắn thay, khi tôi được trải qua những cảm xúc đáng yêu, đáng thương, và đáng mến của cuộc sống. Vì cũng nhờ duyên gặp được ai đó trong cuộc đời. Chứ nếu như, chúng ta gặp gỡ hàng trăm ngàn người trên quãng đường mình sống, có nghĩa gì đâu, khi trái tim mình chẳng một lần được chạm đến. Biết đâu, nếu chẳng may, ta lại tự biến mình thành một người vô cảm.
.......
Thầy là người đáng mến, đáng kính.
Thầy dạy cho chúng tôi biết rằng, trong cuộc sống này, chỉ có tài năng mới giúp con người ta đứng vững và biết phân biệt và chọn cách làm đúng thay vì cúi người phục vụ cho cái sai. Vì sống làm sao, mà cho lương tâm không chỉ được thanh thản, mà còn cho cuộc sống này biết bao nhiêu nhành hoa đẹp và ngát hương.
...
Đó, ước mơ của tôi vẫn còn đó. Cái ngày được xây một trại trẻ mồ côi, rồi tôi sẽ cưu mang và hướng các em đến một môi trương giáo dục thật tốt. Để các em được có cơ hội tự nắm lấy cuộc sống và tương lai của chính mình.
12 giờ tối rồi, giờ nãy cũng là khuya rồi nhỉ..
Cho những bước chân vội
Cho những bí mật bỏ quên
Em nép em như nép ngàn nỗi niềm
Trong dặn lòng,
quên
hết
để tâm bình giữa những tấp nập bon chen.
Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014
Lặng yên
Đây không phải là trang nhật ký chính thống của mình. Mà cũng có thể xem là trang nhật ký thứ 2 sau cuốn sổ bằng giấy có bìa bọc bằng đen...
bởi những dòng mình viết thật ngẫu hứng, không đầu không cuối, và chỉ luyên thuyên về cuộc sống của mình và những thứ diễn ra quanh đó.
Lặng yên
chẳng bổng dưng mà người ta đặt nó thật trang trọng làm tựa đề của nhiều bài hát, nhiều bài thơ, văn.
''Lặng yên nghe tiếng mưa trôi
Lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài..."
Tiếng nhạc của Thùy Chi nhẹ nhàng ru tôi giữa một sáng sớm thế này. Cũng chẳng phải sớm lắm nhỉ, đã gần 7h sáng. giờ này ở nhà, ở quê Daklak thân thương, người ta đã đi làm cả.
.....
Lặng yên, chút thôi, trong cái bình minh dịu ngọt, bình yên dịu ngọt, và thấy lòng mình cũng dịu ngọt. Đó, lòng mình nhẹ nhàng đấy thôi. Không quá vui, cũng không quá buồn. Không giận hờn, không oán trách.
Thèm đọc cái sách "Hạt giống cho tâm hồn". Thèm đọc, nhìn và thấy, nhẹ nhàng và bình yên.
Lòng tôi chỉ đơn giản có thế. Cũng có thể là ngốc nghếch, ngớ ngẩn. Nhưng ai đã đặt ra những tiêu chuẩn đó để đong đếm cân đo nhỉ?
MH phải luôn nhắc nhở bản thân mình, lắng nghe nhiều hơn...
bởi những dòng mình viết thật ngẫu hứng, không đầu không cuối, và chỉ luyên thuyên về cuộc sống của mình và những thứ diễn ra quanh đó.
Lặng yên
chẳng bổng dưng mà người ta đặt nó thật trang trọng làm tựa đề của nhiều bài hát, nhiều bài thơ, văn.
''Lặng yên nghe tiếng mưa trôi
Lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài..."
Tiếng nhạc của Thùy Chi nhẹ nhàng ru tôi giữa một sáng sớm thế này. Cũng chẳng phải sớm lắm nhỉ, đã gần 7h sáng. giờ này ở nhà, ở quê Daklak thân thương, người ta đã đi làm cả.
.....
Lặng yên, chút thôi, trong cái bình minh dịu ngọt, bình yên dịu ngọt, và thấy lòng mình cũng dịu ngọt. Đó, lòng mình nhẹ nhàng đấy thôi. Không quá vui, cũng không quá buồn. Không giận hờn, không oán trách.
Thèm đọc cái sách "Hạt giống cho tâm hồn". Thèm đọc, nhìn và thấy, nhẹ nhàng và bình yên.
Lòng tôi chỉ đơn giản có thế. Cũng có thể là ngốc nghếch, ngớ ngẩn. Nhưng ai đã đặt ra những tiêu chuẩn đó để đong đếm cân đo nhỉ?
MH phải luôn nhắc nhở bản thân mình, lắng nghe nhiều hơn...
Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014
Những ước mơ...
Những cánh đồng trải dài bất tận..
Những ngày này, những người nông dân ở quê tôi đang vào mùa gặt lúa. Ai bảo ở Tây Nguyên, ở cái vùng mà ai cũng bảo "rừng rú" và cao như thế thì không trồng được những mảnh lúa cao ngất ngưởng chứ.
Người ta bảo hương lúa thơm, thế mà tôi chưa có nghe mùi đó, hoặc có thể tôi chưa đi đủ xa, chưa hít đủ cái mùi khói xe thành thị để thấy được cái mùi lúa thơm quê hương là nó mát dịu như thế nào.
Tối qua, anh chị tôi đưa cho tôi quà quê mà ba mẹ tôi gởi lên. Nào bánh, nào ớt..
Nhìn gói bột ngũ cốc mà mẹ tôi xay cho mình, tôi cảm thấy mình trân trọng biết bao nhiêu. Vậy mà lúc xưa, ở nhà, có bao giờ tôi biết trân trọng nó đâu.
Thời gian, giúp con người ta trưởng thành hơn.
Những ngày đi học gặp những người lớn tuổi, cách họ nói chuyện, cách họ tư duy và suy nghĩ, cũng học được nhiều điều. Học được cách lễ phép và tôn trọng người lớn, nhưng cũng biết được mình là ai và điểm mạnh của mình là gì. Biết được sự nông nổi của tuổi trẻ nó khác hẵn với sự khát khao và mong muốn đạt được những điều lớn lao trong cuộc sống.
Hôm qua ra công viên cùng với Giang và Kha, học cách giao tiếp. Mình cũng phải học nhiều lắm. Học cách giữ tình bạn. Học cách sẻ chia. Học cách dẹp bỏ đi những hẹp hòi trong lòng. Học cách nhìn thẳng và ngước cao đầu mà bước đi, *dù chiều cao có khiêm tốn*.
Tôi ước ao, và cố gắng một ngày, bản thân tôi có thể tự do tung tăng bay nhảy, chính bằng những tài năng mà mình cố gắng rèn luyện, bằng những đồng tiền mình kiếm được, bằng sự hiểu biết mà mình học hỏi.
Tôi mong ước một ngày, bằng chính những gì mình cố gắng hôm nay, tôi sẽ đạt được những điều như chính tôi mong bản thân tôi trở thành khi còn nhỏ.
Ừm có lẽ, bản chất vẫn thế nhỉ, tôi thích cảm giác hòa đồng và được nghe và hiểu cuộc sống này.
Chỉ khi mình không tin bản thân mình, thì chính lúc đó mình mới tự mâu thuẫn với mình thôi.
Tôi nhớ mẹ, nhớ ba tôi. Cuộc đời mỗi người luôn mang những câu chuyện, mà chính họ trải nghiệm cuộc sống của chính họ, họ mới là người hiểu rõ nhất.
Anh và chị tôi gầy quá.
Tôi thương em tôi, như cái cách mà em đã dành cho tôi. Tôi nợ em, rất nhiều.
..........
Hôm nay, một người anh mà tôi quen lại sắp sửa đi du học. Thế là những quãng đường sắp tới lại nhiều chặng đường đổi thay. Ai cũng cần phải lớn, phải trưởng thành và chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình cả.
Cố lên nào.
Hôm nay phải gọi điện thoại về nhà thôi, và cả chiều nay phải đọc Anh văn tốt nhất nữa.
Mục tiêu 1: đọc Anh văn giỏi nhất lớp, vì sẽ khoe Ba mẹ (trong trí tưởng tượng vậy) ^^
Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014
10-9
"ôi tóc em dài đêm thần thoại
vùng tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người"
trong ngày nắng không nhạt thế này, thèm được ra ngồi ở Bến Cảng rồi nhìn tàu và nước chạy vèo vèo xa xa.
học nhiều quá đầu như mụ mẫm hết cả lên thì phải...
trẻ thơ ơi, lớn lên nhanh nào :)
"cành bơ vơ, hàng cây đưa em đi về hạt nắng nhấp nhô"
.........
Hôm trước là trung thu, mẹ gọi điện thoại về.
Trung thu là Tết đoàn viên, muốn chạy đâu đó vòng vòng thành phố cho khỏa lấp những nỗi nhớ nhung, hay để vạt áo bay bay giữa những người xa lạ.
Hay tìm cho mình riêng một khoảng trống, rồi đào sâu nó lên như người ta vẫn đào đất lên, rồi cho những hạt mầm tươi vui xuống đó.
làm chủ suy nghĩ của mình, phải học mỗi ngày, cách tư duy
mọi thứ thật yên bình khi nghe "hiểu về trái tim"
Viết cho những gì tâm hồn mình đọc, nên cũng yêu thương tâm hồn mình như một chú cún cưng vậy đó.
.....
Hôm qua có chỉ cho Khanh cùng lớp phương pháp học. Buổi tối Khanh nt cảm ơn. Phải vui vì điều đó chứ nhỉ.
Nợ ai đó một cảm xúc xấu.
Nợ vũ trụ này một cảm xúc xấu.
Đi rửa não cho thanh lọc cơ thể thôi.
Chiều nay sẽ chạy đi tập thể dục cho tâm hồn tươi mới. Hey ya, cố lên nào! Cái mục tiêu to bự yêu quý của chị ^_^
vùng tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người"
trong ngày nắng không nhạt thế này, thèm được ra ngồi ở Bến Cảng rồi nhìn tàu và nước chạy vèo vèo xa xa.
học nhiều quá đầu như mụ mẫm hết cả lên thì phải...
trẻ thơ ơi, lớn lên nhanh nào :)
"cành bơ vơ, hàng cây đưa em đi về hạt nắng nhấp nhô"
.........
Hôm trước là trung thu, mẹ gọi điện thoại về.
Trung thu là Tết đoàn viên, muốn chạy đâu đó vòng vòng thành phố cho khỏa lấp những nỗi nhớ nhung, hay để vạt áo bay bay giữa những người xa lạ.
Hay tìm cho mình riêng một khoảng trống, rồi đào sâu nó lên như người ta vẫn đào đất lên, rồi cho những hạt mầm tươi vui xuống đó.
làm chủ suy nghĩ của mình, phải học mỗi ngày, cách tư duy
mọi thứ thật yên bình khi nghe "hiểu về trái tim"
Viết cho những gì tâm hồn mình đọc, nên cũng yêu thương tâm hồn mình như một chú cún cưng vậy đó.
.....
Hôm qua có chỉ cho Khanh cùng lớp phương pháp học. Buổi tối Khanh nt cảm ơn. Phải vui vì điều đó chứ nhỉ.
Nợ ai đó một cảm xúc xấu.
Nợ vũ trụ này một cảm xúc xấu.
Đi rửa não cho thanh lọc cơ thể thôi.
Chiều nay sẽ chạy đi tập thể dục cho tâm hồn tươi mới. Hey ya, cố lên nào! Cái mục tiêu to bự yêu quý của chị ^_^
Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014
sáng sớm, vài dòng cho bản thân
Hôm nay là ngày xinh đẹp
Yêu Anh văn, cố lên ! ^^
Còn giấc mơ được bay nhảy khắp nơi thì từ từ để hờ đó
Thèm đọc sách, nghĩ đến thôi là sướng rơn
Ngoan, học xong mình sẽ đọc sách .. tuyệt cú mèo!
"Không ai bắt bạn phải thu mình lại để những người quanh bạn không cảm thấy bất an".
Lá la cái bánh đa, cuộc đời xinh đẹp cần có những nụ cười
Đừng sợ sệt, cứ thẳng đôi chân mà hướng về phía trước
Quyết tâm, quyết liệt lên Mỹ Hạnh.
Yêu mình quá xá là sao nhỉ? ^^
Đúng rồi, cuộc sống này quá đẹp để yêu :) <3
"Cớ sao ta lại buồn, hãy yêu thương mọi người, cho ta được thấy vấn vương :D "
Yêu Anh văn, cố lên ! ^^
Còn giấc mơ được bay nhảy khắp nơi thì từ từ để hờ đó
Thèm đọc sách, nghĩ đến thôi là sướng rơn
Ngoan, học xong mình sẽ đọc sách .. tuyệt cú mèo!
"Không ai bắt bạn phải thu mình lại để những người quanh bạn không cảm thấy bất an".
Lá la cái bánh đa, cuộc đời xinh đẹp cần có những nụ cười
Đừng sợ sệt, cứ thẳng đôi chân mà hướng về phía trước
Quyết tâm, quyết liệt lên Mỹ Hạnh.
Yêu mình quá xá là sao nhỉ? ^^
Đúng rồi, cuộc sống này quá đẹp để yêu :) <3
"Cớ sao ta lại buồn, hãy yêu thương mọi người, cho ta được thấy vấn vương :D "
Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014
Tiếng chim hót trong bụi mận gai- Colleen McCullough
“Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng nó hót hay nhất thế gian, có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi khi lắng nghe… Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại nhất… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy.”
Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…
Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…
Có một cô gái, hóa mình thành chú chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng tiếng hót lảnh lang khiến trái tim cả thế gian lặng yên để lắng nghe. Tiếng hót mà có thể phải đánh đổi bằng cả sinh mạng mới có được.
Dành một ngày cuối tuần để đọc sách. Nghe bài nhạc không lời. Câu chuyện dừng lại ở những dòng cuối cùng. Vừa du dương như tiếng đàn dương cầm, rồi rơi thọt xuống thành hạt như tiếng đàn piano những nốt cuối.
Câu chuyện là những sự đấu tranh nội tâm, giữa những nổi đau của đời người, giữa những điều sâu sắc nhất trong tâm hồn, và những cái giá phải trả.
Những khán giả thường là người biết rõ được câu chuyện hơn các diễn viên. Nhưng những xung đột và cảm xúc mãnh liệt, hay những quyết định, lý lẽ của con tim thì chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được.
Khát khao yêu thương và những hủ tục, bức tường lớn ngăn cản con người chạm tay đến với tình yêu. Đó là những tham vọng, những ích kỉ, những sự thiếu thận trọng hay lơ đãng. Để rồi, khi yêu đã là một điều thiêng liêng. Nhưng để với tay chạm lấy và cầm nắm được tình yêu ấy không phải là điều dễ dàng. Nó là cả sự hi sinh, là sự đau khổ dằn vặt khi cả hai người không hiểu được mong muốn, khát khao và sự đồng điệu về con đường mà cả hai phải vượt qua và cùng bước.
Nhưng khi tình yêu đó đủ lớn, đủ mãnh liệt như những ngọn đuốt có thể thiêu đốt cả khu rừng, thì họ tự cắt đi từng mảnh tim của mình, nghe từng hồi nó giãy giụa chạm mạnh vào lồng ngực, để rồi nó vừa là sức sống cứu rỗi linh hồn, nhưng cũng là con viên thuốc độc làm đau đớn linh hồn của họ từng ngày, từng tháng, từng năm.
Những người phụ nữ của dòng họ Cleary thật đáng thương. Khi trái tim họ càng khát khao yêu thương thì cũng là khi số phận họ bị hoàn cảnh cấu xé và chà đạp. Quật họ trong tận cùng tuyệt vọng khi để họ chứng kiến ngay trước mắt mình sự ra đi lần lượt của những người họ yêu thương. Họ là chú chim có giọng hót ngọt ngào, nhưng lại tự đâm mình vào những gai nhọn của nhành hoa hồng. Nhưng tình yêu của họ không khi nào giảm và mất đi. Dù hoàn cảnh có đổi thay, có vùi họ xuống sâu bao nhiêu lần nữa của tận cùng tuyệt vọng. Nhưng cuối cùng họ vẫn mạnh mẽ và kiên cường trước những sóng gió của cuộc đời.
Hãy biết thứ tha, để những oán trách và nỗi đau được vơi đi khỏi những kí ức của mỗi người...
Trang trại Drodega không còn nữa, dòng họ của Drodega không còn nữa. "Vâng đã đến lúc, thật đúng lúc. Chu kì vẫn tiếp tục với những người xa lạ". Tiếp tục một cuộc đời dài của mỗi người như một bộ phim dài tập, với những trầm luân. Có người chợt le lói rồi vụt tắt. Có người mãi ngủ hoài trong u uất. Chỉ mong, cuộc đời tôi lựa chọn sống sao cho ý nghĩa. Để khi những dòng cuối cùng tôi viết, nó cũng giống như chú chim ở trong câu chuyện, sống và yêu thương hết mình. Để không phí hoài, tôi đã từng sống.
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014
Lại mưa
Lại mưa
Trưa, và trời mưa
Mưa giọt nước tung tóe..
"buồn làm chi, giận mà chi??"..
sao mà mở cái bài nhạc gì đâu mà tâm trạng quá xá,
tâm trạng quá xá là tâm trạng...
5p sau, mưa tạnh...
.....
Chiều nay trả bài Anh văn, thế mà vẫn chưa học đến nơi đến chốn.
Về nhà, gặm nhấm ổ bánh mì còn lại, uống nửa chai nước lọc. Chưa nấu cơm. Tự dưng muốn đi tung tăng, lang thang đâu đó.
Cứ như có một vết sâu gì đó lọt thỏm trong phía sâu sâu đâu đó, tay mình không chạm được.
fantansy...
tâm hồn mỏng manh như sợi tóc con mới nhỏm dậy..
ổn thôi mà, rồi mọi thứ lại đâu vào đấy
vào những ngày dài đi một mình
đâu đó
rồi nhìn những quán xá quen quen, thích thú..
ước mong..
nhớ gia đình
... : )
tối qua còn mơ thấy em trai, tự dưng tỉnh dậy mà muốn khóc òa như một đứa trẻ lên ba
MH là đứa ngốc xít, ngớ ngẩn
Thôi nào, cố lên! ^^
Mưa tạnh rồi! :)
Trưa, và trời mưa
Mưa giọt nước tung tóe..
"buồn làm chi, giận mà chi??"..
sao mà mở cái bài nhạc gì đâu mà tâm trạng quá xá,
tâm trạng quá xá là tâm trạng...
5p sau, mưa tạnh...
.....
Chiều nay trả bài Anh văn, thế mà vẫn chưa học đến nơi đến chốn.
Về nhà, gặm nhấm ổ bánh mì còn lại, uống nửa chai nước lọc. Chưa nấu cơm. Tự dưng muốn đi tung tăng, lang thang đâu đó.
Cứ như có một vết sâu gì đó lọt thỏm trong phía sâu sâu đâu đó, tay mình không chạm được.
fantansy...
tâm hồn mỏng manh như sợi tóc con mới nhỏm dậy..
ổn thôi mà, rồi mọi thứ lại đâu vào đấy
vào những ngày dài đi một mình
đâu đó
rồi nhìn những quán xá quen quen, thích thú..
ước mong..
nhớ gia đình
... : )
tối qua còn mơ thấy em trai, tự dưng tỉnh dậy mà muốn khóc òa như một đứa trẻ lên ba
MH là đứa ngốc xít, ngớ ngẩn
Thôi nào, cố lên! ^^
Mưa tạnh rồi! :)
Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014
Chuyện người...
Chuyện người
Hôm nay, đạp xe vèo vèo trên đường Nguyễn Tri Phương về nhà,
tôi bắt gặp một người lang thang cơ nhỡ. Ông ấy, chắc chỉ thua ba tôi độ 10 tuổi,
nằm sõng soài trên lề đường. Đối diện là trường đại học, có rất nhiều người
thân, người yêu đợi những sinh viên cao học đi về. Bên cạnh nữa là quán lẩu la
lết đầy đường. Bên cạnh nữa là những quán chè đắt tiền có tiếng nơi đây.
Tôi đạp xe lao đi qua hết những ngã tư này đến ngã tư khác.
Tiếng xe cộ ồn ào. Mà tôi chẳng mấy khi bắt gặp người quen nào trên đường. Cứ như
chính mình đang sống giữa thành phố của đất nước nào đó lạ lẫm xa xôi.
Lúc tôi đạp xe qua đoạn ấy, đã có sự đấu tranh trong chính
con người mình. Giữa một bên muốn dừng lại cho người ấy ít tiền, giữa một bên
là thôi, mặc kệ.
Đoạn đường không dài, nhưng lại có thêm được một ngã tư nữa.
Đèn đỏ, tôi dừng lại ở ngã tư bán xôi.
Tôi mua chỉ vỏn vẹn hộp xôi 7k, gói gém trong miếng giấy bọc
bên ngoài tấm ni lông từ bàn tay thoăn thoắt của chị bán xôi.
Thế là tôi cũng đã thắng chính mình.
Người đàn ông da đen. Nằm úp mặt xuống lề đường. Chẳng ai hỏi
han quan tâm. Chẳng ai dòm ngó, hoặc có dòm rồi lại thôi. Chẳng ai biết ông ấy
là ai, bao nhiêu tuổi, từ đâu đến. Những mảnh xương còn trơ trên lưng ông ấy
như những miếng xương cá khô khan mà tôi thường hay thấy. Tấm da đen vì nắng,
vì bụi chỉ đủ ngụy trang để cho những mảnh xương ấy bớt trơ trọi, bớt thấy
chúng lạnh lẽo và cô đơn, có phải. Không khí ngoài đường cực kì bụi bặm. cái
làn không khí mà tôi chẳng rõ lẫn bao nhiêu tạp chất trong ấy, khiến tôi phải
luôn đeo khẩu trang khi ra đường. ấy vậy mà ông ấy nằm đó, hít cái không khí đặc
sệt ấy từ tiếng này qua tiếng khác.
Trời giờ này đã 9h tối. mặt trời đã khuất dạng từ lâu. Nếu
ông mặt trời giờ này còn sáng, chắc hẳn sẽ chẳng làm gì khác hơn ngoài việc chiếu
thêm vào con người bất hạnh ấy thêm nhiều tia cực tím. Rồi cái nóng cũng khiến
ông ấy cố mình bò đi đâu đó. Hoặc giả sẽ có ai đó đuổi ông ấy đi.
Tôi đặt gói xôi xuống bên cạnh ông ấy. Áo quần ông nhớp
nháp.
Ngoảnh lại nhìn, tôi thoáng thấy hai người, một đàn ông, một
phụ nữ đang nhìn về hướng này. Có lẽ, tôi mong rằng, khi tôi mở đầu một việc gì
đó, tính người trong những con người bên cạnh cũng trỗi dậy. Và họ cũng sẽ giúp
ông ấy sống tạm qua một vài ngày sau đó. Rồi chẳng biết ông ấy tiếp tục cuộc đời
với biết bao sự cưu mang nữa. Chỉ thấy rằng, cuộc đời chẳng bao giờ êm đềm như
mình vẫn tưởng. Chẳng bao giờ đủ sức để cứu rỗi những linh hồn và thể xác đáng
thương. chỉ mong ông ấy có thể chờ đợi sự giúp đỡ, rồi cơ may nào đó giúp ông
được giúp, được cưu mang, và rồi tự cưu mang và cứu chính mình. Giữa những bộn
bề cuộc sống, cố lên ông nhé!
Tôi sẽ rất đau lòng biết mấy nếu người tôi thương yêu gặp phải
hoàn cảnh như thế. Và chắc ai cũng vậy, cũng nghĩ đầu tiên cho bản thân, rồi
cho những người họ thương yêu hơn trước hết.
Tôi hi vọng rằng, những sự giúp đỡ bé nhỏ ấy, khi xã hội
chung tay lại, thì không phải có thể xóa đi tất cả những thiếu thốt và khổ đau,
nhưng ít nhất là đã tạo được cho những con người, những sinh linh thêm một ngày
nữa được sống an nhiên, được cứu rỗi, không bị thiếu thốn.
Tôi nhớ ba mẹ mình, và tôi mong họ luôn được bình an. Tôi sẽ
cố gắng!
....
Đó cũng là khi tôi bất giác nhớ lại một tấm hình mà tôi được
biết, một nhà nhiếp ảnh chụp về một cậu bé ở châu Phi bị đói, và con kềnh kềnh
đằng sau chỉ chực chờ cậu bé đó chết để có được bửa ăn. Khoảnh khắc đầu tiên mà tôi nhìn tấm hình này, tôi chỉ cảm thấy hơi sợ hãi. Cũng một phần tôi cũng sợ trước những tấm hình mang tính chết chóc. Nhưng có lẽ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Cuộc sống màu hồng mà tôi đang có là may mắn, và ngoài xã hội ngoài kia còn biết bao nhiêu người, biết bao hoàn cảnh sống chẳng phải là cuộc sống thực sự.
Có lẽ, điều tưởng như
khó tin ấy lại không thiếu trong xã hội công nghiệp hóa, hiện đại hóa hiện tại.
khi những người khó khăn và nghèo đói vẫn còn quá nhiều. Khi những người thu lợi
thì vẫn tha hồ làm những điều để vun vén thêm cho bản thân. Khi con người để phần
con lớn hơn phần người. khi những sự vô cảm lạnh lùng trở nên như một quy chuẩn
chung của xã hội. khi người ta đau lòng và rồi từ từ chấp nhận rằng đó là một sự
hiển nhiên. Khi những điều công bằng chẳng bao giờ được lên tiếng.
Là như thế, những trầm luân trong cuộc sống này vẫn còn quá
nhiều.
Chỉ cảm ơn rằng một ngày thật ý nghĩa mà mình tồn tại, vẫn
còn giúp ích được gì đó cho đời. những nỗi đau hay thách thức, sóng gió đối với
bản thân vẫn còn quá nhỏ bé. Nên đừng vì thế mà than vãn hay trách móc. Bởi ta
có được nhiều hơn những gì mình biết.
Thôi, viết vậy thôi nhỉ. tự thưởng cho chính bản thân mình tối
nay một sự an nhiên. Tự thưởng cho tâm mình một gạo nước sạch để gội rửa. Vì bản
thân ta còn bao ích kỉ mà.
Ít nhât là chiến thắng được mình một chút ít rồi đó, cô bé Mỹ
Hạnh à J
Mỹ Hạnh-cảm ơn Ba đã cho con cái tên xinh đẹp như thế! ^_^
Yêu gia đình J
<3
3-9
Bây giờ là 6h25 chiều
Hôm nay đi xe đạp, đạp xe đi giữa cái nắng và bụi..
Tiết trời SG luôn thế, nóng quanh năm.
Hôm nay tôi nghĩ vẩn vơ rất nhiều. Tôi là học sinh khối A từ
cấp ba, vì thế tự nhận thấy mình khá thực tế. Vậy mà nhiều khi thấy mình ngẩn
ngơ, để cho tâm hồn đuổi ong bắt bướm hái hoa ở đâu đâu đó.
Nhiều khi cũng thắc mắc giữa sự minh mẫn và cái mơ hồ. Thôi
thì cho mình mơ màng trong phút chốc của ngày, để thấy mình không khô khan và cứng
nhắc như những cỗ máy được lập trình sẵn.
Ngày 3 tháng 9 năm 2014
Đi học về nhà hơn 6h tối. Tôi ăn vội bửa cơm nấu từ trưa và
món mướp nấu chung với tôm. Thêm một chút gia vị tương cay cay, thế là món ăn
giản đơn trở nên sinh động và đậm đà biết mấy.
Tôi còn nhớ cảm giác phải ăn cơm “bụi” hằng ngày khi ở kí
túc xá. Chỉ một ít cơm và thức ăn, rồi thêm một miếng canh nho nhỏ trong túi ni
lông. Cảm giác món ăn không do chính tay mình nấu theo ý thích thật không mấy
thu hút.
Hôm nay không có nhiều trăn trở, vì có lẽ đầu của tôi cũng
đang lửng lơ ở đâu đó. Thèm được đi dạo dạo vòng quanh rồi ăn vài món gì đó,
hát hò với đứa bạn thân, rồi tẩy não đi một chút. Cũng thèm nói và viết ra nhiều
thứ mình nghĩ. Nhưng có lẽ, có những điều nên thế, nên giữ trong quả tim be bé ấy
những dư vị riêng. Nhưng còn nhiều bài tập chưa hoàn thành, cố gắng tập trung vậy.
Con đường phía trước vẫn còn dài mà. AQ bản thân thôi.
À hôm nay lên đọc bài Dialog 2-7, vấp một chỗ, thầy ở phía
trong nghe không hài lòng. Nhưng tự thưởng cho bản thân bởi sự cố gắng của
mình. Tiếp tục phát huy nào cô gái.
Đọc cho xong cuốn truyện, viết một bài review cái cảm xúc cá
nhân, rồi cố gắng yêu tiếng Anh thiệt nhiều vào. Rồi còn tập trung học tiếng Nhật
và đi làm nữa J
Tiếng nhạc bên điện thoại tôi vang lên,
“Tìm em tôi tìm,
...những dấu hài”
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014
Lạc
2-9
Hôm nay lạc đường, lạc đường về, lạc đường đi, lạc đường người...
Về nhà lúc 19h57 phút, việc đầu tiên là “quăng” vào phòng bé
Huyên với bé Thanh gói bánh kem orio mới mua, để đền bù cho hai bé chuyện mượn
cái ba lô bé Thanh đi tung tăng mấy ngày nay, và bé Huyên cái chìa khóa.
Và quả thực là mình hậu đậu, lơ đễnh thực. Mới hôm nào vừa
kiếm ra được chìa khóa phòng thì lại để đâu chẳng hay chẳng nhớ. Đến hôm nay lại
bị hư một bên dây quai đao cặp của bé Thanh, chưa sửa được, cũng không tìm ra
ngay chỗ sửa.
Tôi rất thích cái cảm giác chạy xe đạp vòng vòng quanh thành
phố. Và dĩ nhiên phải bịt khẩu trang vào cắm tai phone, rồi nghe mấy cái bài nhạc
yêu thích là một sự tẩn hưởng tuyệt vời cho riêng bản thân. Và hôm nay chạy vù
từ Đầm Sen về, qua Lãnh Binh Thăng, đến đường một chiều, tôi rẽ theo một hướng
nào đó. Cứ lái vun vút chẳng đắn đo suy nghĩ cho đến khi nhìn ra tên bảng hiệu
đường là Lê Đại Hành. Ôi chao ôi, vậy là nhầm đường rồi. Thế là vòng vòng ở ngã
tư rồi ra đến vòng xoay.
Cảm giác như mấy miếng bèo đang trôi dạt đâu đó trên dòng nước
vội vớ lấy trúng một cây cọc chắn ngang, như một sự tin tưởng được dồn vào hết
sức khi nhìn thấy hai anh mặc áo xanh chỗ ngã tư. Chắc là hai anh dân quân tự vệ
vì dáng người lóng ngóng. Thế rồi hỏi hăng say, và các anh cũng chỉ hăng say.
Nhưng rốt cuộc thì, em ơi, anh cũng không rõ đường nữa. Em cứ đâm thẳng ra hướng
đó đó, đó đó, rồi vung tay quơ quơ. Hai khuôn mặt cười tươi rói, pha chút đùa
đùa. Mình cũng cười thật tươi, dạ dạ, cảm ơn rối rít. Rồi còn mấy câu bông đùa khi
kết thúc, và cuối cùng cũng mò mẫm đường được về nhà. Chắc là tối nay hai anh ấy,
nếu là một kẻ “nghiện” facebook như mình chắc cũng đăng mấy dòng stt: hôm nay gặp
con bé xưng là sv ĐH kinh tế, rồi hỏi đường abc, còn tụi mình thì chỉ đường
xyz... blah blah.. :D
Đường Sài Gòn cơ bản là ồn ào, mà mình thì chẳng mấy khi nhớ
được đường, đi đâu cũng phải cầm lấy cái bảng đồ dò sẵn, không thì có ai đó chở
đi.
Đạp xe, tóc cột gọn gàng nên không xõa bay bay được. Thích cảm
giác đạp thật nhanh, tự mình lượn lượn, rồi để gió phả vào mặt mát rượi. Thích
thú.
Có mấy lần, bịt kín khẩu trang, đeo tai phone vào rồi dọc
theo đường Điện Biên Phủ, vòng vòng đâu đó lại về nhà. Cảm giác sau mỗi lần như
thế là toát hết cả mồ hôi, đôi chân mỏi nhừ. Rồi về đến nhà lăn ra ngủ một phát
dài và sâu. Đến sáng mai, lại đâu vào đó. Lại những điều cố gắng mà nhiều khi
thấy chẳng đến nơi. Lại những mẫu chuyện được nghe, được viết, được kể. Lại những
công việc và bài tập. Lại những học hỏi.
Hôm nay quả thật là một ngày dài, cứ ngỡ như hơn 16h hoạt động
mới đúng. Đôi chân vẫn còn mỏi. Còn mắt vẫn đủ sức đọc và viết nhiều thứ. Đôi
tai vẫn cắm tai phone và nghe bài nhạc không lời, thể loại nhạc đích thực là nhạc.
Diễn tả hết cả những gì trong lòng muốn nói, vui, buồn, hờn, giận. Bởi nhạc là
phải thế. Nhạc là lòng. Mà lòng thì có ngôn ngữ nào diễn tả hết được đâu.
Về đến nhà, đóng cửa phòng lại và viết mấy dòng này. Lại sợ
như những lần khác để cảm xúc trôi tụt đi. Rồi nhiều khi bất giác cười tủm tỉm,
chẳng hiểu lúc đó mình viết và nghĩ như một đứa vớ ngớ ngẩn, dở hơi và ngốc xít
nhất trần đời.
Ngày dài, có lắm chuyện cần lưu lại. Nhưng thôi dành riêng
cho hôm nay, ngày nắng thật đậm thế này, cho những vần chữ giản đơn và ngắn ngủi.
Còn lại, để não và lòng chứa vài thứ khác vậy.
Người còn thấm mồ hôi. Quạt bật lên mát dội từ đằng sau miếng
lưng mỏng. Đèn bàn học bật sáng. Đi tắm rửa và học bài thôi.
Quyết tâm mai lên chứng tỏ những gì mình học được cho mọi
người thấy mình cố gắng thế nào mà!
J
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



