Sau giờ làm, mua một cây kem, vì là nhân viên nên chị làm cùng bỏ cho mình một cây kem thật to, ăn hết mà muốn ngán. Nhưng như vậy mới thích. Mình thích ăn kem, ăn kem, vừa rẻ vừa ngon.
Hôm nay tôi bán hàng, lại bấm sai một số, chị quản lý hơi khó tính một tí. Cái ý định muốn nghỉ làm vì hơi vất vả để đi dạy thêm tự nhiên lắng đi, khi nghĩ làm ở đây cũng khá thú vị. Khi tôi được trải nghiệm cái việc mình phải làm việc để kiếm tiền, và phải yêu công việc mình làm. Tôi mỉm cười thật nhiều, biết rằng nụ cười của mình chẳng duyên dáng như mấy cô hoa hậu, chẳng xinh mấy, nhưng cái tâm hồn tôi thấy thoải mái vô cùng, mặc cho cái thể xác còn mệt mỏi lắm.
Đi bộ trên con đường về nhà, tôi lại suy nghĩ. Tôi biết mình là một người thực tế, thực tế vì tôi biết mình sẽ không cho phép mình cuốn theo những hằn học của cuộc đời. Cuốn theo những dòng suy nghĩ thiện cận, mà tôi sẽ cố gắng để phát huy hết công suất của quả tim và khối óc.
Lúc nhỏ nằm ngẩn ngơ nhìn bầu trời xanh biết, gói gọn vậy thôi, tôi biết ước mơ của mình lớn lao đến mấy. Tôi thấy ba mẹ tôi đã tự hào biết mấy.
Và tôi ước một ngày mình đủ lớn để không phải bám víu. Tôi sẽ làm tốt biết mấy.
Con đường hôm nay cũng vậy, cũng những bóng dáng nhiều người đó, cũng ngã tư đèn xanh bước qua đường, có lẽ lâu rồi, sống ở đây mới hai năm chứ mấy nhỉ, tôi quen với việc một mình giải quyết mọi thứ.
Cô gái à...
Tôi lại nhớ lại những lời mẹ ầu ơ hồi nhỏ...
Tôi nhớ lại hình ảnh ba tôi gầy gầy...
Là ba tôi, là mẹ tôi, là những gì thân thuộc với tôi. Nếu tôi chưa đủ để yêu họ, thì tôi còn sợ quả tim mình chẳng đủ để yêu thương ai khác.
Cô gái à...
Nếu một người thương cô, chắc chẳng để cô đợi lâu đến thế...
Nếu một người thương cô, là thương chính con người cô chứ không phải cô phải thay đổi để được yêu thương...
Nếu cô thương một người, là cô tự mình thương thôi chứ cần gì phải cần yêu thương để được yêu thương, đó là sự đổi chắc à?
Nếu trái tim cô ngừng rồi, thì cô nên lắng nghe nó, lắng nghe thật sâu, có những người trên trái đất này gặp nhau nhờ duyên, nhưng có phải đâu ai cũng đủ phận để được bên nhau...
Cô gái à, cuộc sống của cô do chính cô quyết định..
Cô phải mở lòng ra để lắng nghe, nhưng cô cũng không được thôi lắng nghe mình. Lúc cô ngừng lắng nghe mình chính là lúc cô buông mình cho tất cả, và là lúc cô tự cho mình là một kẻ phải chịu những tác động tự mọi thứ của cuộc sống đấy...
Cô gái à, nếu cô còn thương người khác, thương nhé, thì dù trong lòng người ấy không có cô, cô cũng nên chúc phúc cho người ấy đủ nhân duyên để cả hai gặp lại. Vì nếu cố gắng để níu kéo, cô cũng chỉ đang đánh lừa mình thôi. Và cũng đang bắt ép người khác đánh lừa chính họ để yêu thương cô thôi. Trái tim không có lý lẽ, nên cô đừng bắt nó ra để biện minh nhé...
Nếu cuộc sống của cô không có ai khác, cô sẽ thấy trống vắng, sẽ thấy mất mát, nhưng khi cô ngừng cảm nhận điều đó, thì cô hãy để mọi thứ tự nhiên, để mọi thứ tự chữa lành mọi thứ cho cô. Cô sẽ thấy bình yên và thoải mái biết mấy...
Cô gái à, tôi biết tình cảm đó của cô chưa phải là yêu, vì vậy, hãy yêu ước mơ của mình, yêu những thứ cô yêu thực sự, rồi sống và phấn đấu vì nó nhé!
Cô gái à, hãy nhìn xa hơn nữa, để thấy cuộc đời biết bao sóng gió đối với những người còn chẳng bằng cô, nhưng họ vẫn nghị lực vươn lên và sống tốt, vậy cớ sao cô còn ngồi đây mà không chịu vươn mình lên chứ?
Cô gái à, hãy nhìn vào tự sâu bên trong cô, đừng ru ngủ mình, cũng đừng đánh lừa cảm xúc của mình nữa...