Nhật kí ngày 29/12
Sáng nay ngủ dậy trễ, vì tự thưởng cho mình sau những ngày chạy đua bỏ bê sức khỏe. Sáng nay thức dậy, vẫn còn vương những giấc mơ còn sót lại của tối hôm trước. Trong cơn mơ đó, mình còn nhớ mình khát nước lắm, đến uống ừng ực không biết bao nhiêu chai mà vẫn thấy khát. Sáng ra thấy miệng mình khô khốc. Và cả những giấc mơ khiến mình mỉm cười thật tươi, có những giấc mơ khiến mình chùn bước. Hẵn là suy nghĩ ban ngày quá nhiều. Cho phép hôm nay được tình cảm tí xíu.
Nhà trọ lầu 3 chỉ còn mỗi mình. Sáng nay cũng nghe tiếng người nhộn nhịp. Mấy hôm nay, đồ ăn mình "ném" vào người nào là bánh, là bún thịt nướng, nào bánh canh, nào hủ tiếu, nào bánh mì... thèm ghê miếng cơm thơm và nóng do mình nấu. Ừ sáng nay sẽ nấu cơm ăn thôi. Thèm chút ấm áp tình thương lắm.
Mỹ Hạnh dạo này khóc nhè thật nhiều nhỉ, cứ như một đứa con nít bị mẹ bỏ mặt giữa đám đông chợ đò, mà không biết làm sao để tìm ra mẹ. giữa đất Sài Thành tấp nập, dường như mình cũng muốn tìm ai đó thật sự hiểu và cho mình hiểu, sẻ chia những buồn vui và những câu chuyện be bé của cuộc sống. Chỉ là mình sẽ thương yêu vô bờ bến, và sẽ cố gắng ủng hộ những điều người ấy làm, dù là gì đi chăng nữa. Mình sẽ quan tâm biết bao, và tỏ ra là một đứa con gái chu đáo biết bao, vì mình cảm thấy hạnh phúc vì những điều mình làm. Thế nhưng, dường như mình đặt tình cảm của mình vào một nơi, hơn một năm, nhầm chỗ. Khi những hi vọng cứ ngày ngày kéo dài đôi lúc cho mình những cảm xúc vui xiết bao, nhưng những khi buồn và cần sự sẻ chia, mình không thể nói hết được lòng mình. Dường như con người ai cũng cần ai đó lắng nghe mình. Mình muốn quan tâm, nhưng mình không biết làm cách nào để có thể quan tâm, Mình muốn bắt chuyện, nhưng lại không biết làm thế nào để bắt chuyện. Việc của mình chỉ là dõi theo. Đôi khi, mình cảm thấy buồn và gato biết bao, khi mình không được cùng chia sẻ những khó khăn cuộc sống cùng người mà mình quan tâm. Đôi khi, mình cũng lạc lỏng giữa con đường đi của mình, lúc ấy, dường như chỉ cần câu: "cố lên, Mỹ Hạnh làm đươc mà", đơn giản thế thôi, nhưng cũng khiến mình có thể có thêm biết bao nội lực và sức mạnh.
Nhưng... tất thảy những điều ấy chỉ là giấc mơ. Khi người ta càng đặt hi vọng, mơ và kỳ vọng biết bao nhiêu, thì khi đối mặt với thực tế hoặc bị bác bỏ, người ta lại càng đau lòng biết bao nhiêu. Mình chỉ thấy mình ngớ ngẩn và ngốc xít. Nhưng không, mình chỉ thấy mình là một đang đưa tay bắt những bóng hình mà mình không bao giờ chạm đến được. Thương yêu thì đã sao. Thương yêu người không hề quan tâm đến mình thì đã sao. Thương yêu những thứ mập mờ thì đã sao? Thì là chính mình đã nhận được những tình cảm vui, buồn, đau lòng khi trải nghiệm những xúc cảm ấy. Là chính mình đã cho câu chuyện cuộc đời của mình thêm rất nhiều màu sắc thú vị. Ngay khi mình gõ những dòng này, thì lòng mình cũng biết bao dậy sóng. Ừ kiếm chỗ nào đó trống trống mà khóc cho thật sướng vào. Khóc cho cuộc đời này quá nhiều trêu ngươi. Khóc cho chính mình và con tim của mình. Khóc để mà đau, mà quên hết đi.
Những tưởng giấc mơ khi ta mơ sẽ sớm thành hiện thực. Nhưng có lẽ, chính mình đang ảo tưởng về nó. Một ngày nào đó, khi Mỹ Hạnh tràn trề tình yêu với cuộc sống trở lại, Mỹ Hạnh sẽ cười thật tươi và đón nhận những hạnh phúc mới.
Mỹ Hạnh dừng chân trên bước đường của mình, để nghĩ thật lâu, thật sâu.
Rồi mọi thứ sẽ ổn,
Chào năm mới. Chào năm cũ cho mình thật nhiều trải nghiệm.
rồi con người cũng sẽ trưởng thành lên. Mình cũng trưởng thành thêm. Xem những vấp ngã này sẽ khiến mình mạnh mẽ hơn nhiều. Mỹ Hạnh cố gắng lên nhé!
Nghỉ ngơi thôi... SG bận bịu quá rồi...
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014
28/12
28/12
Đi ròng rã mấy ngày liền, Mỹ Hạnh chỉ muốn quăng mình vào cái chỗ ngủ be bé xinh xinh và quên đi nhiều điều của cuộc sống thôi
Mai dọn dẹp,cuốn gói về nhà chị đón năm mới
Năm 2014 thiệt nhiều nỗi buồn ăn sâu. Hít thở, qua 2015 mình phải nỗ lực vươn lên hơn nữa nhén. Yeah!
29/12 qua 12h rồi đó
Mới đó mà cũng 1 tháng rồi. Hi vọng quên được. Hít thở lân nữa. Cày tiếng Anh thiệt giỏi thôi, còn kém quá xá...
Mỹ Hạnh sắp ra trường rồi, sắp mưu sinh cuộc đời rồi đó nhé. Nhanh thiệt. Đam mê, niềm vui, sống trọn vẹn mỗi ngày thôi... :)))
Đi ròng rã mấy ngày liền, Mỹ Hạnh chỉ muốn quăng mình vào cái chỗ ngủ be bé xinh xinh và quên đi nhiều điều của cuộc sống thôi
Mai dọn dẹp,cuốn gói về nhà chị đón năm mới
Năm 2014 thiệt nhiều nỗi buồn ăn sâu. Hít thở, qua 2015 mình phải nỗ lực vươn lên hơn nữa nhén. Yeah!
29/12 qua 12h rồi đó
Mới đó mà cũng 1 tháng rồi. Hi vọng quên được. Hít thở lân nữa. Cày tiếng Anh thiệt giỏi thôi, còn kém quá xá...
Mỹ Hạnh sắp ra trường rồi, sắp mưu sinh cuộc đời rồi đó nhé. Nhanh thiệt. Đam mê, niềm vui, sống trọn vẹn mỗi ngày thôi... :)))
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014
25/12
25/12
Hôm qua là Noel
Noel 2 năm trước không có gì đặc biệt khi mới thi cuối kì xong. Năm nay cũng vậy. Không ra đường nên cũng chẳng hay đường đẹp như thế nào. Những lúc thế này mới thấy, kỳ thực là mảnh lòng mình cũng "mong manh" và yếu đuối đáng sợ. Mùa Noel năm nay còn nhiều điều để ngõ. Tự dưng cũng thấy như mình lớn rồi không bằng, thấy cũng rõ là mình cần một điều gì khác trong cuộc sống, cho bớt đơn điệu. Đơn giản như một cái ôm, một cái năm tay, một cây kẹo nhỏ là món quà Noel, một cái thủ thỉ.. ừ, đến lúc nào đó, khi người trao cho mình những điều bình dị ấy xuất hiện, mình sẽ trách móc sao nỡ để mình đợi lâu đến thế, khiến mấy cái mùa Noel của mình trôi qua như những ngày bình thường như thế. Đêm Noel, chỉ ở nhà gặm nhấm cuốn sách, cũng không mấy đơn điệu... Hít thở, Noel qua rồi, sắp qua năm mới mà vẫn không có nhiều cảm giác mới mẻ gì cả. Bảo là phải quên đi lắm thứ, mà thỉnh thoảng nghe mấy bài nhạc, cái kí ức xưa cũ vẫn khắc như in. Đêm nằm ngủ hay mơ lung tung. Chỉ bởi tâm không tịnh. Chạy nhảy tâm hồn, để nó vút đi đâu đó, vướng bận và vướng bụi. Cần tĩnh tâm lắm mới rửa đi những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí này.
.....
Ngồi xe bus, có cậu bé nhỏ đằng trước mình 2 ghế. Đang lóng ngóng thẩn thơ nhìn ra cửa sổ, sắp giật mình vì cậu bé thò đầu nhìn mình. Mình lấy ngón tay trỏ đưa lên miệng ra hiệu "suỵt". Cậu bé cũng nhoài người lui "Dị dị dị.. suỵt". Buồn cười kinh khủng. Mình lại đưa tay xua xua bảo im lặng. Bé cũng đưa tay xua xua. Lúc tôi xuống trạm, bé kêu "dị ơi, xuống trạm sau đi". Tôi chẳng hiểu được trong đầu một đứa trẻ con đang suy nghĩ gì nữa. Nhìn mẹ bé đang ngủ, nhà bé chắc cũng không mấy khả giả. Vì thế, nếu điều gì gọi là ước mơ hay việc khám phá tiềm năng của bé là điều khó thực hiện. Mình chỉ thấy bé có khiếu hài hước tự nhiên. Nếu làm một diễn viên hài, bé chắc sẽ là một ngôi sao dám chắc. Nhưng có lẽ, cuộc sống của bé sẽ lớn lên trong một bầu không khí và môi trường, nơi bé được đi học hoạt không, và rồi chạy theo những sự tranh đua của đồng tiền. Cơm áo gạo tiền. Cuộc sống, con người tự đưa mình vào vòng luẩn quẩn và bó buộc, và tiếp tục đưa những thế hệ khác vào vòng bó buộc. Vì... mình là con người.
.....
Trên đường đi có bán "củ lùn", ngộ ghê, mình không biết là củ gì, công dụng ra sao và có ngon không nữa.
....
Sẽ có những mảnh lòng bị tổn thương. Sao cái từ "tổn thương" dạo này tôi nghĩ và nghe, và cả mơ về nó nhiều đến thế không biết. Khi người ta muốn chạm đến điều không thể, khi người ta dành tình cảm chân thành cho nó và không được hồi đáp, người ta tự làm mình tổn thương. Tổn thương cũng là một trạng thái cho thấy, mình chưa đủ mạnh mẽ như mình nghĩ.
26/12
Còn 4 ngày nữa qua năm mới
Sáng nay gọi cho mama, nghe được cái mùi vị ở Daklak. Bảo đâu ở Daklak dạo này lạnh thấu xương, còn SG vẫn nóng đổ lửa, vẫn bật quạt hàng đêm. Nghe bài Home của Michael Buble, muốn chạy về nhà ghê.
Tự do chỉ là trạng thái của tâm. Khi quắn chặt trái tim vào nơi nào đó, ai đó, thì dù có được đi đâu thật xa, thì lúc đó, tâm hồn vẫn ngấp ngưỡng trong nhiều sợi dây.
"Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại việt
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
Có một thời ngay cả nổi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh"
Có một thời như thế-Xuân Quỳnh
Hôm qua là Noel
Noel 2 năm trước không có gì đặc biệt khi mới thi cuối kì xong. Năm nay cũng vậy. Không ra đường nên cũng chẳng hay đường đẹp như thế nào. Những lúc thế này mới thấy, kỳ thực là mảnh lòng mình cũng "mong manh" và yếu đuối đáng sợ. Mùa Noel năm nay còn nhiều điều để ngõ. Tự dưng cũng thấy như mình lớn rồi không bằng, thấy cũng rõ là mình cần một điều gì khác trong cuộc sống, cho bớt đơn điệu. Đơn giản như một cái ôm, một cái năm tay, một cây kẹo nhỏ là món quà Noel, một cái thủ thỉ.. ừ, đến lúc nào đó, khi người trao cho mình những điều bình dị ấy xuất hiện, mình sẽ trách móc sao nỡ để mình đợi lâu đến thế, khiến mấy cái mùa Noel của mình trôi qua như những ngày bình thường như thế. Đêm Noel, chỉ ở nhà gặm nhấm cuốn sách, cũng không mấy đơn điệu... Hít thở, Noel qua rồi, sắp qua năm mới mà vẫn không có nhiều cảm giác mới mẻ gì cả. Bảo là phải quên đi lắm thứ, mà thỉnh thoảng nghe mấy bài nhạc, cái kí ức xưa cũ vẫn khắc như in. Đêm nằm ngủ hay mơ lung tung. Chỉ bởi tâm không tịnh. Chạy nhảy tâm hồn, để nó vút đi đâu đó, vướng bận và vướng bụi. Cần tĩnh tâm lắm mới rửa đi những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí này.
.....
Ngồi xe bus, có cậu bé nhỏ đằng trước mình 2 ghế. Đang lóng ngóng thẩn thơ nhìn ra cửa sổ, sắp giật mình vì cậu bé thò đầu nhìn mình. Mình lấy ngón tay trỏ đưa lên miệng ra hiệu "suỵt". Cậu bé cũng nhoài người lui "Dị dị dị.. suỵt". Buồn cười kinh khủng. Mình lại đưa tay xua xua bảo im lặng. Bé cũng đưa tay xua xua. Lúc tôi xuống trạm, bé kêu "dị ơi, xuống trạm sau đi". Tôi chẳng hiểu được trong đầu một đứa trẻ con đang suy nghĩ gì nữa. Nhìn mẹ bé đang ngủ, nhà bé chắc cũng không mấy khả giả. Vì thế, nếu điều gì gọi là ước mơ hay việc khám phá tiềm năng của bé là điều khó thực hiện. Mình chỉ thấy bé có khiếu hài hước tự nhiên. Nếu làm một diễn viên hài, bé chắc sẽ là một ngôi sao dám chắc. Nhưng có lẽ, cuộc sống của bé sẽ lớn lên trong một bầu không khí và môi trường, nơi bé được đi học hoạt không, và rồi chạy theo những sự tranh đua của đồng tiền. Cơm áo gạo tiền. Cuộc sống, con người tự đưa mình vào vòng luẩn quẩn và bó buộc, và tiếp tục đưa những thế hệ khác vào vòng bó buộc. Vì... mình là con người.
.....
Trên đường đi có bán "củ lùn", ngộ ghê, mình không biết là củ gì, công dụng ra sao và có ngon không nữa.
....
Sẽ có những mảnh lòng bị tổn thương. Sao cái từ "tổn thương" dạo này tôi nghĩ và nghe, và cả mơ về nó nhiều đến thế không biết. Khi người ta muốn chạm đến điều không thể, khi người ta dành tình cảm chân thành cho nó và không được hồi đáp, người ta tự làm mình tổn thương. Tổn thương cũng là một trạng thái cho thấy, mình chưa đủ mạnh mẽ như mình nghĩ.
26/12
Còn 4 ngày nữa qua năm mới
Sáng nay gọi cho mama, nghe được cái mùi vị ở Daklak. Bảo đâu ở Daklak dạo này lạnh thấu xương, còn SG vẫn nóng đổ lửa, vẫn bật quạt hàng đêm. Nghe bài Home của Michael Buble, muốn chạy về nhà ghê.
Tự do chỉ là trạng thái của tâm. Khi quắn chặt trái tim vào nơi nào đó, ai đó, thì dù có được đi đâu thật xa, thì lúc đó, tâm hồn vẫn ngấp ngưỡng trong nhiều sợi dây.
"Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại việt
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
Có một thời ngay cả nổi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh"
Có một thời như thế-Xuân Quỳnh
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014
Cõi đi về...
Đi tìm một cõi nào đó thuộc về riêng mình
Lạ quá. Tôi đi tìm tôi giữa bộn bề cuộc sống. Cớ sao những điều mình mong muốn và thương yêu cứ vậy tuột khỏi tầm tay. Ừ có lẽ tôi không đủ dũng cảm. Tôi không đủ niềm tin. Hay đơn giản chỉ là tôi chạy vụt theo những điều mà lẽ ra chẳng bao giờ thuộc về tôi.
Cuộc sống này thật kì lạ. Lạ lắm cơ. Lạ khi mà ta tưởng rằng mình mạnh mẽ và dạn dĩ đến bao nhiêu, ta vẫn thấy mình chưa đủ tốt đề làm được những điều như mình muốn. Cái kết ấy lại lặp lại. Chẳng biết rằng khi nào đó, lòng tôi lại mở ra như một trang giấy nặng chẳng bao nhiêu kí lô, nhẹ nhàng.
Có lẽ vẫn vậy. Tôi vẫn chạy theo những điều tôi những tưởng mình hiểu rõ, nhưng đâu đó tôi lại chẳng hiểu gì cả. Con đường đi một mình trở nên quen thuộc.
Mạnh mẽ, ừ tôi phải mạnh mẽ chứ. Thế mà đôi khi thèm cảm giác được thêm cái gì đó vào mình rồi khóc òa lên. Hay chỉ đơn giản được chạy về nhà ngay lập tức, và khóc, và nói với cả nhà, con mệt lắm, con buồn lắm.
Tan vỡ? Mọi thứ có bao giờ vẹn nguyên đâu mà tôi đòi hỏi sự lành lặn? Chỉ mình tôi vẫn chạy theo giấc mơ rong ruổi của riêng mình.
Ừ, phải đứng lên và bước tiếp phải không nào!
Rồi cuộc đời sẽ tôi rửa mình nhiều hơn nữa....
Lạ quá. Tôi đi tìm tôi giữa bộn bề cuộc sống. Cớ sao những điều mình mong muốn và thương yêu cứ vậy tuột khỏi tầm tay. Ừ có lẽ tôi không đủ dũng cảm. Tôi không đủ niềm tin. Hay đơn giản chỉ là tôi chạy vụt theo những điều mà lẽ ra chẳng bao giờ thuộc về tôi.
Cuộc sống này thật kì lạ. Lạ lắm cơ. Lạ khi mà ta tưởng rằng mình mạnh mẽ và dạn dĩ đến bao nhiêu, ta vẫn thấy mình chưa đủ tốt đề làm được những điều như mình muốn. Cái kết ấy lại lặp lại. Chẳng biết rằng khi nào đó, lòng tôi lại mở ra như một trang giấy nặng chẳng bao nhiêu kí lô, nhẹ nhàng.
Có lẽ vẫn vậy. Tôi vẫn chạy theo những điều tôi những tưởng mình hiểu rõ, nhưng đâu đó tôi lại chẳng hiểu gì cả. Con đường đi một mình trở nên quen thuộc.
Mạnh mẽ, ừ tôi phải mạnh mẽ chứ. Thế mà đôi khi thèm cảm giác được thêm cái gì đó vào mình rồi khóc òa lên. Hay chỉ đơn giản được chạy về nhà ngay lập tức, và khóc, và nói với cả nhà, con mệt lắm, con buồn lắm.
Tan vỡ? Mọi thứ có bao giờ vẹn nguyên đâu mà tôi đòi hỏi sự lành lặn? Chỉ mình tôi vẫn chạy theo giấc mơ rong ruổi của riêng mình.
Ừ, phải đứng lên và bước tiếp phải không nào!
Rồi cuộc đời sẽ tôi rửa mình nhiều hơn nữa....
Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014
Ta cần
Ta cần chút dịu ngọt bình yên. Một chút buồn thoảng thoảng mát trong lòng. Nằm vắt tay lên trán, nhìn trần nhà, cứ như một người lớn suy tư. Lúc để cho những cái buồn dịu dàng và ngọt lịm ấy tràn hết cã coi lòng, nghe con tim cũng đập lại thật chậm. Thấy bình yên. Cái bình yên không toan tính.
Ta bổng thấy cần. Như những linh hồn bé bỏng cần một linh hồn khác để hiểu. Như cần một nơi nào đó để dựa vào lúc lòng ta bắt phải làn gió lạnh, chỉ cạnh thôi cũng đủ cho muôn vàn suy nghĩ vơi đi. Ta thấy ta không một mình. Ta thấy mình có thêm năng lượng. Trái tim bé bỏng luôn cho người ta lắm lúc yếu lòng. Ta cần chút yêu thương, chỉ như tô cháo lúc bị bệnh được người thân nấu cho ăn. Dễ dàng biết mấy. Ta cần sự cho đi mà có chi điều kiện. Dẹp qua những nguyên tắc cứng nhắc và rập khuôn, những vỏ bọc hào nhoáng khoác lên mình, một ngày lặng im ta nghe nhiều hơn những âm thanh chỉ bằng thính giác.
Ta khoác lên mình muôn vỏ bọc chỉ để được người khác thừa nhận. Ta mong cầu nhận lại yêu thương chỉ bởi rằng ta nghĩ mình đã trao trọn yêu thương. Bất giác tôi nghĩ về những yêu thương của mình. Trái tim hạn hẹp chạy theo những cuộc tranh đua trong cuộc sống càng làm nó hạn hẹp hơn. Dấy nó trong những vết bụi bặm và ích kỉ. Chắc tôi vẫn còn bé bỏng trong định nghĩa của yêu thương. Dù nó có được người chấp nhận hay không hồi trả, chỉ thấy rằng trái tim mình thực sự yêu thương. Đôi khi điều đó làm nhói lòng mà người ta không thể nào hiểu rõ. Trái tim cũng chân thật đến bao nhiêu.
Nếu trong cuộc sống chỉ có những cái nhìn từ trái tim đến trái tim, không có điều gì chi phối, không có những cuộc chạy đua, không có những cái nhìn hào nhoáng, cũng chẳng cần bận tâm giữa mình là ai, người là ai, chỉ đơn giản bởi riêng ta tìm thấy sự đồng điệu, thì ắt hẳn những dè dặt sẽ chẳng còn xuất hiện. Người và người có cái duyên nào đấy gặp nhau, rồi phải chăng cũng dễ dàng cất những bước chân rời xa nhau. Phải chăng mọi thứ quá đơn giản và hời hợt? Phải chăng ta chẳng đủ dũng cảm để một lần nào đó thử yêu thương một ai đó chân thành không quan tâm đến bất cứ sự gì?
Những lần viết điều gì đó lại cắt ngang và bỏ dỡ. Vì lúc ấy lại thấy lòng mình đang cười và nhủ: mọi thứ sẽ qua thôi. Nên dường như chẳng lúc nào viết cho trọn vẹn những tâm tình.
Thỉnh thoảng vẫn thấy mình đau lòng đến lạ. Cớ vì sao? Cũng không biết được. Chỉ như trong một cuôn phim nhỏ, đôi khi chính mình lại xuất hiện, đôi khi lại không. Sự yêu thương phải chăng gắn sau đó là sự thù hận.Khi người ta càng yêu quý bao nhiêu, thì người ta lại cảm thấy đau lòng bấy nhiêu? Có những điều dường như không định nghĩa được. Ta muốn uống cái gì đó như những người muốn say để thỏa hết lòng, nhưng lại không uống. Ta chẳng bao giờ uống. Rồi cái thứ nước đó cũng rửa lòng được cho bao nhiêu người.
Cuộc sống vừa kì diệu vừa bí ẩn và bao la. Để đôi khi ta thấy con tim mình thật thà đến bao nhiêu. Ta buồn đó rồi vui. Ta cười đó rồi bật khóc. Ta khoác lên mình tấm vỏ bọc rồi lúc nào đó được thỏa bung ta. Ta tâm tình với chính mình, lời nói nữa câu chữ. Ta muốn hỏi, ta muốn trách vì cớ sao, bởi con tim ta tổn thương đến lạ. Ta trách ai đó khiến ta tổn thương. Nhưng trách ai? Chỉ bởi con tim mỗi người đều bé nhỏ và có những lý lẽ riêng. Ta muốn khóc, nhưng quanh ta lại có bao người. Ta lại dấu đi những suy nghĩ chỉ cho riêng mình.
Im lặng. Chỉ là những im lặng. Ta trải qua những sự im lặng rồi thấy rằng và mặc định rằng, ừ thì cuộc sống là như vậy. Ta để cho những bụi bặm cuộc sống nhen nhóm vào con người mình.
Ta cần. Con người cần những điều mà nhiều khi không biết rằng mình thực sự cần. Cho đến khi bât giác ở một lần nào đó, ta biết mình cần nhưng lại không đủ bản lĩnh hay nội lực để tìm ra nó.
Ta bổng thấy cần. Như những linh hồn bé bỏng cần một linh hồn khác để hiểu. Như cần một nơi nào đó để dựa vào lúc lòng ta bắt phải làn gió lạnh, chỉ cạnh thôi cũng đủ cho muôn vàn suy nghĩ vơi đi. Ta thấy ta không một mình. Ta thấy mình có thêm năng lượng. Trái tim bé bỏng luôn cho người ta lắm lúc yếu lòng. Ta cần chút yêu thương, chỉ như tô cháo lúc bị bệnh được người thân nấu cho ăn. Dễ dàng biết mấy. Ta cần sự cho đi mà có chi điều kiện. Dẹp qua những nguyên tắc cứng nhắc và rập khuôn, những vỏ bọc hào nhoáng khoác lên mình, một ngày lặng im ta nghe nhiều hơn những âm thanh chỉ bằng thính giác.
Ta khoác lên mình muôn vỏ bọc chỉ để được người khác thừa nhận. Ta mong cầu nhận lại yêu thương chỉ bởi rằng ta nghĩ mình đã trao trọn yêu thương. Bất giác tôi nghĩ về những yêu thương của mình. Trái tim hạn hẹp chạy theo những cuộc tranh đua trong cuộc sống càng làm nó hạn hẹp hơn. Dấy nó trong những vết bụi bặm và ích kỉ. Chắc tôi vẫn còn bé bỏng trong định nghĩa của yêu thương. Dù nó có được người chấp nhận hay không hồi trả, chỉ thấy rằng trái tim mình thực sự yêu thương. Đôi khi điều đó làm nhói lòng mà người ta không thể nào hiểu rõ. Trái tim cũng chân thật đến bao nhiêu.
Nếu trong cuộc sống chỉ có những cái nhìn từ trái tim đến trái tim, không có điều gì chi phối, không có những cuộc chạy đua, không có những cái nhìn hào nhoáng, cũng chẳng cần bận tâm giữa mình là ai, người là ai, chỉ đơn giản bởi riêng ta tìm thấy sự đồng điệu, thì ắt hẳn những dè dặt sẽ chẳng còn xuất hiện. Người và người có cái duyên nào đấy gặp nhau, rồi phải chăng cũng dễ dàng cất những bước chân rời xa nhau. Phải chăng mọi thứ quá đơn giản và hời hợt? Phải chăng ta chẳng đủ dũng cảm để một lần nào đó thử yêu thương một ai đó chân thành không quan tâm đến bất cứ sự gì?
Những lần viết điều gì đó lại cắt ngang và bỏ dỡ. Vì lúc ấy lại thấy lòng mình đang cười và nhủ: mọi thứ sẽ qua thôi. Nên dường như chẳng lúc nào viết cho trọn vẹn những tâm tình.
Thỉnh thoảng vẫn thấy mình đau lòng đến lạ. Cớ vì sao? Cũng không biết được. Chỉ như trong một cuôn phim nhỏ, đôi khi chính mình lại xuất hiện, đôi khi lại không. Sự yêu thương phải chăng gắn sau đó là sự thù hận.Khi người ta càng yêu quý bao nhiêu, thì người ta lại cảm thấy đau lòng bấy nhiêu? Có những điều dường như không định nghĩa được. Ta muốn uống cái gì đó như những người muốn say để thỏa hết lòng, nhưng lại không uống. Ta chẳng bao giờ uống. Rồi cái thứ nước đó cũng rửa lòng được cho bao nhiêu người.
Cuộc sống vừa kì diệu vừa bí ẩn và bao la. Để đôi khi ta thấy con tim mình thật thà đến bao nhiêu. Ta buồn đó rồi vui. Ta cười đó rồi bật khóc. Ta khoác lên mình tấm vỏ bọc rồi lúc nào đó được thỏa bung ta. Ta tâm tình với chính mình, lời nói nữa câu chữ. Ta muốn hỏi, ta muốn trách vì cớ sao, bởi con tim ta tổn thương đến lạ. Ta trách ai đó khiến ta tổn thương. Nhưng trách ai? Chỉ bởi con tim mỗi người đều bé nhỏ và có những lý lẽ riêng. Ta muốn khóc, nhưng quanh ta lại có bao người. Ta lại dấu đi những suy nghĩ chỉ cho riêng mình.
Im lặng. Chỉ là những im lặng. Ta trải qua những sự im lặng rồi thấy rằng và mặc định rằng, ừ thì cuộc sống là như vậy. Ta để cho những bụi bặm cuộc sống nhen nhóm vào con người mình.
Ta cần. Con người cần những điều mà nhiều khi không biết rằng mình thực sự cần. Cho đến khi bât giác ở một lần nào đó, ta biết mình cần nhưng lại không đủ bản lĩnh hay nội lực để tìm ra nó.
Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014
Sài Gòn ngày 13/12/2014
Sài Gòn ngày 13/12/2014
Sớm khuya hôm nay, những giọt sương không đọng lại long lanh
và ủy mị trên nhánh lá. Cỏ xanh và lá xanh cũng hóa đen. Ánh đèn tắt, thưa dần.
Tiếng xe cộ cũng bặt đâu mất, chỉ còn tiếng quạt quay. Cũng không có muỗi vo
ve. Cũng không nghe hắt mùi dầu như những năm tám mấy-chín mươi.
Những tấm bê tông dựng hẳn lên trên đốm tinh cầu có màu xanh
trên vũ trụ. Sự thoát tục được che đậy bởi những mảnh đủ màu khoác trên thân. Cảnh
tĩnh mịch giữa Sài thành tất bật.
Sự thấu hiểu bên trong mỗi thân thể là cả một tâm hồn chứa đầy
những hỏm sâu. Lắng và Đọng dường như chẳng cần một lời nói hay thì thầm mấp
máy trên môi. Đó là sự im lặng. Để rồi ta thấy mình đồng điệu giữa một chút dư
vị còn tồn đọng của sự phù du, một chút sót lại của những vết bụi còn bám ở
chân trên đường về, một chút ở nụ cười phảng phất đâu trong gió. Mãi tìm kiếm
và rong chơi, khi tĩnh lại thấy mình bao la giữa những khoảng trời rộng lớn.
Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014
Im lặng có tốt hơn một lời thủ thỉ?
5h30 sáng
Tiếng gà gáy Ò Ó O.. không hiểu chú gà này đứng ở đâu chứ không phải trên những ụ rơm cao để gáy. Cũng có thể là đứng trên một gò đất, à không, SG dường như có bao giờ thấy gò đất nào đâu. Hẵn là chú đứng trên một chỗ nào đó cao hơn bình thường để dõng dạt cất tiếng của mình. Chú phải làm hãnh diện lắm, khi trong con hẻm này một mình chú ấy độc quyền tiếng gáy.
SG một sáng sớm như mơ. Khi nhiều người vẫn còn lơ thơ trong giấc mộng của mình. Tôi nhớ những ngày này tôi thường mơ nhiều lắm, tối qua mới được giấc ngủ thật ngon và bình yên mà không lo nghĩ. Còn khoảng 20p cho bắt đầu một ngày mới. Nhớ đồng hồ báo thức đã lên nhạc thúc giục lúc 5h, mà như quán tính hay một mô thức được cài đặt sẵn, tay tôi quơ trong khi còn đang mớ ngủ, tắt. Hôm nay là thứ 4, thi, mai thi, mốt thi, bửa kia thi, bửa kia nữa cũng thi, thi suốt tuần. Cũng vừa ôn vừa long nhong công việc suốt tuần. Mỗi khi ôn thi lại thấy được một mớ kiến thức. “Mớ kiến thức”, bỗng dưng nhớ cách Ba cũng hay dùng, “mớ rau”, cười khúc khích.
Tóc tôi lại ngắn lại, nhưng cũng tương đối, như thuở còn
tung tăng năm nhất. Tôi nhớ cảm giác để tóc ngắn từ năm lớp 10 rất khác, cảm
giác đôi khi chỉ cần vuốt mấy cái là đầu thẳng tưng để có thể tung tăng dung
dăng đi ra đường. Hay hồi năm nhất có anh nói, ảnh nhớ tôi nhất ở cái mái tóc,
lúc nào cũng hơi xù xù một tẹo, tự nhiên một tẹo mà đi ra “bàn dân thiên hạ”.
Lúc anh thợ cắt tóc đưa kéo lên, tôi quyết rồi đó, dạ cắt tóc ngắn bằng này, bằng
chừng này đi ạ. Thế là tháo mắt kiếng ra. Cảnh mờ mờ. Đeo mắt kiếng vào, mặt ngố
ơi là ngố. Hơi buồn một tẹo. Tôi thích tóc dài hơn. Tôi thích cảm giác được vân
vê lọn tóc, hay cảm giác nó là một phần của mình. Tóc dài, vẫn thích hơn.
Tôi có nhiều cách để AQ bản thân, như chơi game một mình, học
cái gì đó một mình, nhìn trời đất một mình, đi ăn cái gì đó thật ngon một mình,
gọi điện về cho gia đình. Nhưng sự thật là, tôi vẫn không tránh khỏi những xúc
cảm tự nhiên nhất của mình. Đó không là những ngày tôi cười và nói nhiều nhất
nhà trọ. Cũng không là những ngày tôi thấy khí trời mát hơn. Cũng không nhiều
khi tôi thấy mình hát líu lo. Cũng chẳng phải là tôi có thể tập trung vào việc
học hay công việc tốt hơn. Thỉnh thoảng
cáu gắt lên, nhưng một đứa trẻ bị dành giựt đồ chơi. Rồi lại thấy thương cho những
người bên cạnh mình đến thế.
Tôi gọi cho mình khoảng thời gian này là khoảng thời gian lặng.
Khoảng thời gian mà tôi phải, cố và nên suy nghĩ thật nhiều điều trong cuộc sống.
Ừ mà tôi là đứa xưa này nghĩ khá nhiều mà.
Tôi phải cố gắng đặt những điều tôi thích hay quan tâm vào một
cái khung xấu nhất thì tôi mới không cho điều đó là tốt đẹp, không dành trái
tim mình nữa. Được cái khung rồi đó, nhưng sao thật thiên cưỡng khi cố nhét một
điều gì đó không phù hợp. Chút hụt hẫng. Thỉnh thoảng vẫn nhói. AQ, mọi thứ sẽ ổn.
Tôi có cách để vượt qua mọi thứ, nhưng đôi khi tôi cũng sợ rằng
mình cũng sẽ mất đi nhiều thứ. Những điều tôi quý mến nhất. Tôi vẫn sợ rằng chỉ
do tôi nghĩ nhiều quá, mà gây hiểu lầm vào bản thân. Nhưng những khi điều ấy lại
xuất hiện, tôi lại khó thể nào chấp nhận được. Cảm giác như một điều gì đó đánh
thộp vào lòng tôi. Nhói. Chênh vênh. Và khi chấp nhận, tôi lại thấy mình như
đánh mất đi một phần trong con người mình, một sự sẻ chia và thấu hiểu, một xúc
cảm mà có thể nào đâu tôi tìm được ở một nơi nào khác.
Không lý do? Không bắt đầu? Không kết thúc. Chênh vênh khi
đưa mình vào những tháng năm cảm xúc. Tôi lại đẩy hết cả trách nhiệm xúc cảm của
mình cho người khác. không, vốn điều ấy đủ phức tạp và rối ren như một con đường
không có lối dẫn. Vui đó, rồi buồn đó. Cười đó, rồi lại đau lòng đó. Như khi
tôi buông cánh tay mình ra, tôi vẫn không thấy ai cầm lại nó.
Những ngày thế này tôi lại tự hỏi về “một mớ” thông tin, rằng
có khỏe, có tốt không? Có bận tâm không? Nhưng tôi lại hỏi lại mình: mình có ngốc
quá không? giữa mê cung ấy, tôi không biết điều nào dành cho tôi. Một mê cung vốn
không có được lối dẫn.
Im lặng, liệu rằng tốt hơn một lời thủ thỉ không?
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014
Tha thứ
http://mp3.zing.vn/playlist/Audio-Book-Hieu-ve-trai-tim-tron-bo-bbzing/IW96UDZO.html?st=8
Nếu khó khăn của người kia dài 1 gang, mà trái tim ta đến 1 gang rưỡi, thì hãy nới rộng trái tim mình ra nữa đi
Hãy cứ tha thứ cho nhau đi
Tha thứ, không phải là yếu đuối, mà là học cách để trái tim mình mạnh mẽ hơn
"Trái tim cho ta nơi về nương náu.."
Nếu khó khăn của người kia dài 1 gang, mà trái tim ta đến 1 gang rưỡi, thì hãy nới rộng trái tim mình ra nữa đi
Hãy cứ tha thứ cho nhau đi
Tha thứ, không phải là yếu đuối, mà là học cách để trái tim mình mạnh mẽ hơn
"Trái tim cho ta nơi về nương náu.."
:)
Hôm qua đọc 1 cuốn sách, về nền báo chí ở Việt Nam, nước tôi
Có lẽ khi sinh ra và lớn lên, người ta được dạy về lòng yêu nước. Nhưng tại sao lại phải yêu nước như một sự ích kỉ để giữ cho toàn vẹn những thứ cho là của mình, để nó không bị thiệt thòi, khi tất cả những người trên quả địa cầu này cũng đều là loài người, cũng là những sinh linh có linh hồn và thể xác. Tại sao lại tranh đấu vì những điều vớ vẩn, hơn thua nhỉ?
Những dòng chữ viết ra chỉ để kiếm được dăm đôi ba đồng tiền, rẻ mạt. Cuộc sống cũng đủ phức tạp để phải bận tâm những rắc rối.
Những ngày ôn thi cuối cùng chuẩn bị cho kì thi cuối kì, thỉnh thoảng 2 ngày lại họp team. Mấy ngày gọi điện thoại về nhà, nghe giọng người thân mà lòng an tâm và bình yên. Có những kế hoạch cho những chuyến đi sau kì thi, khám phá hết Sài Gòn và đi đến những vùng đất khác. Sẽ có những bài viết thật hay trên những chặng đường ấy.
Xin đừng dùng ngôn ngữ để phỏng đoán và làm tổn thương lẫn nhau.
Hẵn lòng sẽ nhẹ nhõm.
Có lẽ khi sinh ra và lớn lên, người ta được dạy về lòng yêu nước. Nhưng tại sao lại phải yêu nước như một sự ích kỉ để giữ cho toàn vẹn những thứ cho là của mình, để nó không bị thiệt thòi, khi tất cả những người trên quả địa cầu này cũng đều là loài người, cũng là những sinh linh có linh hồn và thể xác. Tại sao lại tranh đấu vì những điều vớ vẩn, hơn thua nhỉ?
Những dòng chữ viết ra chỉ để kiếm được dăm đôi ba đồng tiền, rẻ mạt. Cuộc sống cũng đủ phức tạp để phải bận tâm những rắc rối.
Những ngày ôn thi cuối cùng chuẩn bị cho kì thi cuối kì, thỉnh thoảng 2 ngày lại họp team. Mấy ngày gọi điện thoại về nhà, nghe giọng người thân mà lòng an tâm và bình yên. Có những kế hoạch cho những chuyến đi sau kì thi, khám phá hết Sài Gòn và đi đến những vùng đất khác. Sẽ có những bài viết thật hay trên những chặng đường ấy.
Xin đừng dùng ngôn ngữ để phỏng đoán và làm tổn thương lẫn nhau.
Hẵn lòng sẽ nhẹ nhõm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
