Có những thứ hư ảo, thật thật ảo ảo
Có con đường dài ngoằng, buổi tối 9h vẫn còn phóng xe ngoài đường. Mấy lần chẳng nhìn đường vậy mà cũng đi theo quán tính về đến nhà. Có khi chẳng nhìn đèn, chạy lố qua cả đèn đỏ.
Tôi thích những điều dịu dàng và dịu ngọt. Như buổi tối tuổi thơ nằm cùng đứa em được mẹ hò ru. Cắm tai phone và nghe bản nhạc không lời. Tôi không biết được tâm hồn mình còn bay đi đến nơi nào khác nữa. Chỉ thấy rằng nó cũng trơ trọi.
Tết này về nhà, chỉ có 4 ngày nữa thôi, nhanh quá xá. Tôi sẽ phụ mẹ làm việc nhà, nấu ăn, bán hàng. Mỹ Hạnh sẽ làm tốt vai trò của mình. Ba mẹ ở nhà một mình chắc buồn lắm, nhất là về đêm.
Tôi chẳng ước ao chi nhiều nữa đâu. Tết này đi chùa, tôi sẽ ước những điều giản dị nhất.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Song-phang-Thanh-Loc/IW8DW69O.html
Mỹ Hạnh càng ngày càng trẻ con ra quá. Đã 21 rồi đó, xử xự cho người lớn xíu đi nha...