Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Nghèo tình...

Ngoài những thứ thiếu thốn vật chất mà người ta hay bảo mình nghèo, thì hôm nay tôi thấy mình nghèo tình. Nghèo tình khi có những suy nghĩ xấu xí trong đầu. Nghèo tình  khi tôi chẳng hỏi han được như chị họ mình. Nghèo tình khi tôi thấy những người thiếu thốn về vật chất nhưng lại cười và buồn thật tâm với những mẫu chuyện và con người quanh mình. Nghèo tình khi tôi quá lý trí và đưa những nguyên tắc vào cho mình. 
Tôi nghèo tình thật sự. Khi tôi khoác cho mình một chiếc áo đẹp đẽ và những hình thức sang trọng hơn.  Thứ mà tôi mang về quê chẳng hơn gì tình thương yêu, mà chỉ nhiều hơn về những vật chất.
Ông ngoại tôi bệnh! Bà ngoại tôi bệnh! Này... mày cần đi tìm chút gì của mình đấy, MH à!

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

8/2/2015

Có những thứ hư ảo, thật thật ảo ảo
Có con đường dài ngoằng, buổi tối 9h vẫn còn phóng xe ngoài đường. Mấy lần chẳng nhìn đường vậy mà cũng đi theo quán tính về đến nhà. Có khi chẳng nhìn đèn, chạy lố qua cả đèn đỏ.
Tôi thích những điều dịu dàng và dịu ngọt. Như buổi tối tuổi thơ nằm cùng đứa em được mẹ hò ru. Cắm tai phone và nghe bản nhạc không lời. Tôi không biết được tâm hồn mình còn bay đi đến nơi nào khác nữa. Chỉ thấy rằng nó cũng trơ trọi.
Tết này về nhà, chỉ có 4 ngày nữa thôi, nhanh quá xá. Tôi sẽ phụ mẹ làm việc nhà, nấu ăn, bán hàng. Mỹ Hạnh sẽ làm tốt vai trò của mình. Ba mẹ ở nhà một mình chắc buồn lắm, nhất là về đêm.
Tôi chẳng ước ao chi nhiều nữa đâu. Tết này đi chùa, tôi sẽ ước những điều giản dị nhất.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Song-phang-Thanh-Loc/IW8DW69O.html

Mỹ Hạnh càng ngày càng trẻ con ra quá. Đã 21 rồi đó, xử xự cho người lớn xíu đi nha...

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Thứ 7 ngày 7 tháng 2

Thứ 7 ngày 7 tháng 2
Trời sang Xuân rồi đấy, cũng bớt lạnh đi nhiều.
Những ngày này mình thực sự bận rồi, đôi lúc cũng cảm thấy quá tải và stress. Có nhiều thứ liên tục dồn dập đến. Có nhiều người bảo rằng mình nhiều cảm tính quá. Sắp xếp  lại mọi thứ thật tốt vào nào!
Mình lớn rồi mà, cũng gần trưởng thành lên rồi đó. Xử xự cho đúng vào nhé!
Biết đâu tuần sau mình về nhà rồi chạy vào phòng ngồi khóc thút thít cũng thích ý nhỉ.
Buồn nhiều thứ lắm cơ. Ôi cái mảnh lòng của mình, phải rèn nó nhiều hơn thôi!