Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

29-4

Hãy biết chấp nhận những nổi đau không thể tránh khỏi
Trong cuộc sống, sẽ nhiều khi người ta rơi vào tình huống dỡ khóc dở cười, đau lòng, mất mát, ... nổi đau của bạn thật khác nổi đau của tớ. với tớ điều này thì quan trọng, nhưng với cậu thì không.
Sẽ có những nổi đau không thể tránh khỏi. có lúc như những tảng đá đè nặng mà mình không tài nào nhất lên được, nằm bẹp dưới đó, hay đứng lên.
Sẽ có những lúc chẳng đủ sức để nhấc nổi mình lên, và vì thế chẳng thể nào nhấc nổi cả những hòn đá nhẹ, chứ chưa nói gì đến những tảng đá bự đang đè mình.
Vậy, nằm bẹp dí xuống hay cố gắng đứng lên?
Có thể mình sẽ giữ nỗi buồn riêng cho mình, gặm nhấm nó, từ từ như cắn từng miếng nhỏ ô mai. Vừa mặng mặng, thấm từng tí từng tí. Mà cứ mỗi lần nghĩ về nó là lại lãng phí thời gian và làm hại đến cái thân thể và tâm hồn mình biết mấy.
Những lúc ấy, thử nhảy lên một chuyến xe buýt, cắm tai phone vào, dạng mấy bài hát như: tìm lại, cảm ơn, nhạc cho anh cho tôi, những điều nhỏ nhoi, đường đến vinh quag (đó là những bài nhạc Việt truyền động lực cho mình á). Rồi ngắm ngắm cái thế giới xung quanh đang chuyển động: xe lớn xe nhỏ bon bon trên đường, những đứa trẻ tung tăng  xúng xính cặp sách trước cổng trường, những người bán hàng rong dưới cái nắng trưa hè, những cô bé cậu bé bán vé số, những người đi những chiếc xe sang trọng, những tòa nhà cao tầng chưa một lần được đặt chân đến..
Tự nhiên mình cũng muốn hòa vào đó, hát líu lo.. hỏi han mấy bé nhỏ
Tự nhiên thấy những người khác thật vất vả, còn mình vẫn còn dư giả nhiều thời gian, sức lực để rong đuổi nhiều thứ, rong đuổi ước mơ..
Để thấy mình còn nhiều điều cần phấn đấu...
Tự nhiên thấy rằng những điều mình chịu đựng chẳng nhằm nhò gì, vì sức đề kháng của mình còn nhiều lắm
Tự nhiên thấy những sự ngờ ngệch của mình vẫn còn nhiều, cái tuổi trẻ nhiều thiếu sót, thiếu kinh nghiệm và vốn sống, nên những lỗi sai mắc phải có là gì.. quan trọng hơn hết là có nhận ra được những điều mình muốn thực dự theo đuổi ra sao...
Tự nhiên những giấc mơ khi còn nhỏ được đóng góp cái gì đó cho  xã hội thì khi còn cơ hội là bây giờ, sao mình không đóng góp...
Gió bay bay
Tóc bay bay
Niềm vui bay bay
Ta thấy ta muốn tin vào cuộc đời, vì ta tin vào bản thân, và cho mình những lựa chọn phù hợp và chịu trách nhiệm về nó
Ta thấy lãng phí thời gian cho những giận hờn, cho những điều nhỏ nhặt vu vơ
Ta thấy mình muốn nhiều thứ lắm
Nhưng ta cũng nhận ra, ta vẫn còn hiểu ít về mình, nên phải trải nghiệm nhiều hơn, và duy trì một thái độ sống tích cực....
Chai zo...
Nhìn lên cao cao để phần đấu
Nhìn xuống thâm thấp để thấy mình may mắn và dồi dào nguồn lực, có nhiều cơ hội
Nhìn ngang ngang để thấy mình vẫn thiếu sót
Chaizo... love ^^

Hãy học cách chấp nhận những nối đau không thể tránh khỏi

Lớp tôi có một bạn lớp trưởng, một bạn nam lớn hơn tôi một tuổi, cao hơn tôi. Bạn ấy là một người rất nhiệt tình và có trách nhiệm với công việc của lớp
Tôi chỉ mới biết bạn ấy lớn hơn tôi một khóa. Nhưng một số lần tham gia hoạt động gần đây, bạn ấy dường như để trống. Tối ít bắt gặp nụ cười đùa giỡn tự nhiên của bạn ấy như lúc đầu năm mới gặp, mà thay vào đó là một số buổi nhờ tôi ghi âm hộ bài, điểm danh giùm trên lớp...
Tôi cũng chỉ mới biết, trong một lần đi chơi với lớp, bạn ấy tâm sự với một số bạn trong lớp là gia đình bạn ấy có hoàn cảnh riêng, mẹ bạn ấy bị bệnh nặng, ba bạn ấy thì đi làm ở xa. Và bạn ấy, đã nỗ lực rất nhiều...
Tôi bắt đầu bỏ lơ những câu quote thật hay của các danh nhân đi trước để làm bài học. mà tôi tự đi lấy trải nghiệm của chính mình. Đôi lúc tôi cũng thấy lúng túng với những gì mình hành xử, nhưng những lúc đó tôi thấy đó mới là những gì thành thật nhất. như lần này, tôi hiểu bạn ấy có những nỗi lòng riêng mà những sự im lặng chôn sâu giúp bạn ấy nỗ lực hét mình.
Tôi không biết mình sẽ làm được những điều giúp đỡ cho cuộc sống sau này, khi tôi tốt hơn tôi ở hiện tại, nhưng bằng những hành động ngay khi có thẻ, thì đó mới chính là những hành động đáng quý nhất.
Nhớ đến lời thầy kinh doanh quốc tế hay nói: phải cứu trợ chính sinh viên trước hết.
Cũng mang nổi lòng của một đứa xa quê lên thành phố học tập, chắc chỉ những người con xa nhà vậy mới thấm và hiểu được cái cảm giác của nhau. Là đam mê chính những việc mình làm trước khi đòi hỏi sẽ nhận lại được những gì và chẳng có nhiều thời gian và cơ hội để đánh rơi. Chỉ biết cố gắng và cố gắng không ngừng nghỉ. Vì chỉ khi sau những nỗ lực vất vả đó, mới thấm thía hơn được ý nghĩa của sự nghỉ ngơi.
Tôi cũng chẳng cho mình đủ thời gian để buồn, để cô lập mình. Thỉnh thoảng tôi cho mình viết lách để thấy cái tâm hồn của mình vẫn còn tồn tại, và nó cũng nên được chau chuốt để đẹp hơn. phải tin vào những điều tốt lành chứ nhỉ. Nên tôi sẽ không vì bất kì điều gì mà dừng lại đâu. Dù có những khó khăn, những nổi đau lơn trong lòng, nhưng rồi, sau màn đêm thì bình minh vẫn ló dạng. Nên biết cách chấp nhận những khó khăn không thể tránh khỏi và mỉm cười đón nhận những điều mới và thử thách. Sống ý nghĩa lên nào.

Cố lên, chăm chỉ và kiên trì nhé! J

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Người lạ-người quen

Người lạ-người quen
Hôm nay, tớ ngồi trên một dãy nhà, lầu một, không khí buổi trưa có tiếng ồn pha lẫn tiếng nhạc bậc trong quán. Tầng này không có phục vụ, và wifi thì yếu, thỉnh thoảng vẫn rớt mạng...
Từ lầu một nhìn xuống đường mọi cảnh vật thấp thấp bên dưới vẫn rõ. Cái ngã tư sát bên cạnh không có cột đèn giao thông, nên thỉnh thoảng thấy mấy chiếc xe phải thắng lại, dồn nhau, rồi tránh nhường đường...
Nhiều người, thực sự rất nhiều người, nhưng tớ lại chẳng quen ai trong số họ. Có điểm tương đồng, là tớ và họ đều là người, đều là người Việt Nam.
Tớ và họ, vừa lạ lại vừa quen.
Khi tách biệt mình trung lập, có thể dễ dàng nhận ra sự khác biệt giữa các tầng lớp xã hội. có những người đi những chiếc xe bóng loáng, có những người phụ nữ bịt kín mặt đẩy những chiếc xe hàng rong. Họ thật khác nhau về cách sống, nhưng họ cũng thật giống nhau vì đều mang trong mình những niềm vui, nỗi buồn riêng, chẳng ai hiểu đủ nhiều về ai, và chẳng ai là thật sự giống ai.
Từ thuở khai sinh loài người, đâu đã xuất hiện giọng nói, ngôn ngữ. Chỉ khi người ta hành động, từ ngữ mới đi theo sau để diễn tả và truyền đạt rõ hơn thôi.
Hôm nay, ngồi một mình, cái một mình lại tràn về, một mình học tập ở đất Sài Gòn, một mình trên cái bàn bốn chỗ, một mình nghe cái âm thanh ồn ồn pha lẫn tạp âm ở hiện tại, và một mình viết những dòng này.
Có lẽ đôi lúc, ta còn chẳng hiểu đủ mình, chẳng nghe đủ sâu để biết được cái âm thanh vang vọng đâu đó, đôi lúc thúc dục, đôi lúc trốn biệt tăm mà tìm hoài vẫn không thấy. Có lẽ sống đơn giản, như việc ăn uống, sống vô tâm hơn một tí, người ta lại thấy dễ dàng chăng? Cứ nhắm vào công việc và mục tiêu mà tiến tới?
Nhưng đôi lúc, việc ta dừng lại trong muôn vàn bận rộn dễ bi nhầm lẫn với cái bỏ bê mọi thứ, nó cũng có nét tương đồng, đều là tạm dừng lại. nhưng  trong bộn bề bận rộn, ta muốn tìm chút gì đó thanh thản hơn..
Tớ lại thấy lòng mình nhẹ nhàng, và cái nhẹ nhàng này có lẽ khi đánh dòng chữ nhẹ nhàng ra, tớ một phần an ủi mình, một phần cảm thấy như vậy. Chắc vì quả tim nó dễ bị đánh lừa quá đấy thôi.
Có lẽ giờ này trên trái đất, cũng có ai đó xa lạ lỡ có ghi tạc hình bóng tớ trong đó. Như cái cách tớ đôi lần ghi tạc, rồi đôi lần lục tìm trong mớ suy nghĩ và kí ức. tớ không rõ yêu thương có định nghĩa hay gọi tên, cứ như cảm giác mẹ yêu thương tớ không bằng ngôn ngữ, mà bằng những cái thơm, cái la mắng, rồi cái sẵn sàng dành những gì tốt nhất cho mình. Thì có lẽ, yêu thương cũng đơn giản như vậy. Muốn những gì tốt nhất cho những điều mình yêu thương. Gởi những cái ghi tạc hình bóng trong vô thức, thỉnh thoảng lôi ra, rồi sẵn sàng giúp đỡ. Vậy thôi, cứ để mọi thứ nhẹ nhàng. Có lẽ, yêu thương đôi với tớ nó cũng chỉ nhẹ nhàng như thế.


Người lạ và người quen, họ có gì khác nhau đâu? Họ khác nhau về cách sống, nhưng họ cũng thật giống nhau, đều mang những nỗi niềm riêng, chỉ riêng họ, đôi lúc còn chưa hiểu hết.
Nên, cứ để gió cuốn đi những điều cần cuốn, níu giữ những gì còn vương. Biết đâu những người tớ yêu thương, bên cạnh họ có những người thật sự muốn tốt cho họ, thì cũng để mọi thứ tự nhiên. Như bên cạnh ba tớ có mẹ, bên cạnh mẹ có ba. Vì tự nhiên tớ thấy mình còn nhiều điều muốn làm quá, mà thấy mình vẫn còn non nớt để bước lên.
Nhưng có một điều, tớ biết rằng, trong một thời tương lai nào đó, khi tớ chìa bàn tay mình ra và có người nắm lấy, dĩ nhiên tớ cũng nắm lấy bàn tay đó, là khi tớ chẳng muốn buông, và tớ, sẽ cố gắng trao đi những gì bình dị nhất, như cái cách thơm như mẹ thơm mình, những cái giận dỗi như mẹ vẫn la mắng... người lạ thành người quen, mà người quen đôi lúc thấy xa lạ.
Còn đôi lúc, đống ngổn ngang có ùa đến, thì nhớ những khoảnh khắc hiện tại sẽ qua mau, và bản thân là người phải cố gắng...!

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

em

Em dấu mình đi đâu thế?
trong túi áo, ngăn kéo hay đằng sau tấm chăn bông
em dấu mình để em khỏi thấy chông chênh
để em thấy mình vẫn sống như chính mình đang sống

Em dấu mình đi đâu thế?
Em vẫn tìm hoài sao thỉnh thoảng em chẳng thấy em
em thấy mình trong muôn vàn người khác
rồi em thấy mình lọt thỏm trong em?