Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

my heart doesn't hurt ... why???

Tôi không đau
nhưng nước mắt rơi?
giả tạo
một thứ cảm xúc giả tạo
một cái áo choàng quá lớn và giả tạo
sống khó, và nhạt

cười cho bản thân mình ngốc nghếch, và ngớ ngẩn đến đáng thương
cười chính mình

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Khong-Ten-Le-Cat-Trong-Ly/ZWZB06ED.html

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Âm thanh cuộc sống

Giống như con sâu sau những ngài ngái ngủ, sáng nay tỉnh dậy, nghe những ấm thanh của cô bán bún trước nhà, tiếng xe cộ đi lại làm việc, tôi lại mường tượng mình đang ở Đaklak. Lâu này không viết gì hay ho, cũng không cho mình một chút khoảng lặng để suy ngẫm cứ thế lao theo vòng quay của công việc hàng ngày.
Tôi không so sánh vùng quê này với vùng quê khác, mỗi nơi đều có một đặc trưng rất riêng. Có ba chị cùng nhà trọ của tôi quê ở Bình Phước, và họ cũng kể về quê họ như một niềm tự hào và nỗi nhớ da diết. Mỗi người và mỗi nơi đều có những nét riêng, cứ sao lại phải gán lại để tìm cái gì đó tương đồng.
Tôi thích những ngày ở SG, đi dạo những khu tòa nhà ở quận 1, có khi chẳng có bao nhiêu với túi tiền sinh viên, nhưng lại được cái đi lung tung. Có lần tôi nói chuyện với một chị người Pháp, chị ấy mang điếu thuốc tự làm được gắn với mình qua chặng đường máy bay dài từ Pháp đến Việt Nam. Chị còn thích cả uống bia, nên chắc bởi vậy cá tính con người nơi đây mạnh dạn. Có khi tôi cũng thấy mình mạnh dạn lắm, nhưng có nhiều điều trong tôi như chặn lại bởi một tấm ngăn giữa những truyền thống và những nhịp sống nhanh hằng ngày, cớ sao phải đổi thay một nét văn hóa rất riêng của con người VN. Việt Nam có những điều đáng yêu, và Pháp cũng vậy thôi.
Tôi theo dõi các bản tin về Kinh Tế, Chính Trị, Xã Hội qua báo. Từ cái hồi còn biết đọc biết viết, tôi đã không tin nhiều vào những trang này. Người ta viết quá nhiều với cái người ta biết và bản chất vốn có của nó, cũng như người ta viết quá ít vào những điều thường nhật. Vẫn lại những cuộc đấu đá và tranh đua, và cả những phê bình không ngừng nghỉ. Tôi chỉ thấy con người quê tôi, ở Daklak, tuy vẫn còn nghèo biết bao nhiêu, nhưng trong họ luôn có một cái tâm chân chất và trong sáng đến lạ. Họ có gì đâu ngoài chén cơm hay đôi ba dăm đồng bạc, nhưng họ sống với cái tình và sống với những câu chuyện vui hằng ngày. Cả những giấc mơ nuôi họ sống để mỗi ngày luôn chất chứa trong tim niềm hi vọng.
Chắc là tia sáng buổi sớm ở đây đầy dưỡng chất, nhưng cái bụi bặm phố xá và tiếng còi xe inh ỉnh đã làm mờ đi cái vị tinh khiết của khí trời. Đúng rồi nhỉ, người ta chỉ nhắc đến buổi sớm mai ở vùng quê thanh tịnh, chứ có ai nhắc đến buổi sớm mai ở thành phố ồn ào và nhộn nhịp đâu. Buổi sớm mai khi sương còn giăng trên vùng cao Tây Nguyên, hay trên thị trấn vắng người, trên con đường ngoằn ngoèo vào nhà tôi, chẳng biết còn những cụ già đi tập thể dục nữa không. Nhớ Mẹ tôi tóc vấn gọn, sáng nay chắc đi chợ sớm. Ba vẫn ngồi quán cà phê. Nhớ Daklak như nhớ về một nữa con người mình.
Tôi muốn nghe lắm thôi cái âm thanh cuộc sống nhẹ nhàng và bình yên. Tôi thích dòng nước chạy thuyền ở bến cảng, cho người ta cảm giác như rửa lòng mình, quẳng hết nỗi buồn hay suy tư vào dòng nước. Người ta lớn, người ta phải biết kiềm những cảm xúc trẻ con của mình lại, để mà trách nhiệm, để là người lớn hơn thôi.
Hãy thôi trách nhau trong cuộc đời, mỗi người đều mang những niềm riêng. Và mỗi ngày ta sống, hãy cố gắng cảm thương và giúp người và chính mình vơi đi những nỗi niềm ấy. Phải chăng khi nào ta mệt quá, uống ừng ực ngụm nước vào rồi thở thật mạnh ra, hay khi nào ta thấy lòng rối ren quá, hãy cứ mở sách ra mà đọc. Sách cho ta biết nhiều hơn về những câu chuyện không phải của chúng ta.
Cười nhé!



Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Chuyện nhà trọ tôi

Nhà trọ tôi có tổng cộng 13 sinh viên, một chị lớn nhất hơn tôi 4 tuổi, còn lại hơn 2,1, và nhỏ hơn 1,2 tuổi. Có lẽ, chỉ những năm sinh viên thế này, những trải nghiệm về cuộc sống sinh viên nhiều san sẻ, những tình cảm yêu thương đơn giản sẽ để lại cho tôi thật nhiều kỉ niệm sau này...

Tháng nào nhà trọ tôi dường như cũng được ăn 1 chiếc bánh kem, bởi sinh nhật chúng tôi rải đều 12 tháng. Nhớ khi tôi còn là sinh viên năm 2, mỗi kì sinh nhật lại tấp nập đồ ăn, nấu nướng "om sòm" cả phòng. Người đăng kí món gỏi, người đăng kí món chè, người món thịt nướng. Riêng tôi là phần gọt trái cây để dễ bề ăn vụng...

Đơn giản biết mấy, có khi muốn tạo bất ngờ, mà dường như ai cũng đoán trước được hẵn là hôm nay sẽ làm gì đó cho mình đây. Có hôm thắp nên sáng khắp phòng, rồi hát líu lo bài hát chúc mừng sinh nhật.

Nhớ những ngày thế này, trời SG chẳng cho người ta phân biệt đây đã là thu hay đông, hay đã qua cái mùa xuân mọc đầy lá xanh. Cái dấu hiệu nhận biết có lẽ rõ ràng nhất chính là những chiếc áo, mũ hay chiếc vớ ông già Noel được treo bán đầy được. Hay mỗi sáng sớm những dịp cuối này, mấy nhà hàng xóm bên cạnh lại bật lên bài hát sang xuân. Những lúc ấy chỉ muốn xách ba lô lên, gọi đt về nhà, rồi đặt xe phóng về nhà ngay tức khắc. Có những đêm mấy cô gái sinh viên hay bật mấy khúc nhạc xuân, rồi khúc nhạc về tình Mẹ cha, rồi úp mặt vào gối dấu đi mất giọt nước mắt, sợ người nằm cạnh thấy, rồi lại thấy ngượng biết bao. Đó, mấy người con xa quê rồi, mới nghe được tiếng gọi quê hương mới não lòng, thúc dục và nhớ nhung. Cái nhớ của những đứa con chỉ chực tìm về hơi ấm của lòng mẹ.. Hơi ấm của sự thân quen .....