Tôi được biết đến nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần qua lời giới thiệu của một chị gái gặp một lần. Văn của Nguyễn Ngọc Thuần gọn nhẹ, câu chữ nhẹ nhàng mà đầy ẩn ý.
Tối hôm qua đọc xong cuốn Chuyện Tào Lao, nó để lại trong tôi nhiều suy nghĩ về chính những hành động "tào lao" của con người, những sự ngớ ngẩn ở hiện tại, những áp đặt của vòng tròn quy tắc xã hội, những định kiến và những trò lố, để rồi con người chẳng con gì ngoài những vỏ bọc khoát lên mình, đeo cho mình một chiếc ống dòm, để nhìn thấy những người bên cạnh một cách xa xăm hơn.
Tôi sống trong kí túc xá sinh viên, căn phòng nhỏ nhỏ cùng 11 người. Mọi thứ quanh tôi yên bình, nhỏ nhẹ và từ tốn. Mỗi buổi sáng sớm, một vài chị chuẩn bị đi làm, một số khác ngủ nướng sau một đêm dài thức khuya, hay một số người đã lọ mọ dậy học bài. Chỉ nói với nhau vài câu vì dường như ai cũng có việc để làm.
Phòng tôi sống trực tự và có nề nếp. Nhưng đôi khi, tôi thấy nhiệt huyết tuổi trẻ dám hành động, dám sai và dám sửa lạc đi đâu mất. Ngay cả ở nơi tôi. Tôi chìm vào nơi đó, nơi của những sự lo sọ và thiếu chủ động. Để rồi cuốn theo những việc làm vô bổ của một ngày 24 giờ ngắn ngủi.
Người ta vẫn bảo, dục tốc bất đạt, nên trang bị những hành trang quý báu cho những chặng đường sắp tới.
Thế, cuộc sống quanh tôi gói gọn như thế trong một thời gian dài, và tôi chưa thấy được những mặt trái của xã hội, hoặc tôi cố tình lờ đi. Cái bóng màu hồng vẫn còn tươi đẹp trước mắt tôi, và tôi chưa bước ra khỏi đó. Đôi lần tôi thấy mình nhỏ bé, và thấy những điều tàn nhẫn trong cuộc sống diễn ra như một điều bình thường mà vốn dĩ người ta chẳng còn gì ấn tượng đặc biệt. Trái tim con người dường như chai sạn đi. Có lần tôi đọc được câu văn của nhà văn Nam Cao: "khi cái chân người ta đau thì người ta chẳng còn nghĩ đến những nỗi đau của người khác nữa".
Tôi nghĩ rằng, dù cuộc đời này có vùi dập người ta xuống xa đâu đây của vực thẳm, chỉ cần người ta còn niềm tin, còn trái tim biết yêu thương, còn đôi chân mình đứng vững chãi, thì sẽ xem những việc ấy chưa là gì cả. Vì tôi biết rằng, sức chịu đựng của con người thực sự vô hạn.
..................
"Chuyện tào lao" nghe tiêu đề có vẻ dí dỏm, nhưng chỉ là một cách giảm nhẹ đi những điều trăn trở của mỗi người trong cuộc sống. Chỉ là đôi lúc người ta thấy mình lạc đi giữa thế giới mà người ta tưởng mình biết rõ. Đôi lúc người ta như rơi không định lượng và tự hỏi: mình sống trên cuộc sống này vì mục đích gì. Đôi khi người ta vẫn thấy ngớ ngẩn và buồn cười giữa những trò vớ vẩn chỉ đế đánh bóng vẻ bề ngoài của mỗi người để rồi đôi lúc lạc chân, người ta vẫn cuốn mình vào trong ấy. Đôi lúc người ta thấy rằng tại sao phải làm những điều mà người ta tự cho là bình thường và biến cái họ cho là không bình thường thành một trò hề tiêu khiển. Ai cũng có giá trị sống của riêng mình, chẳng ai giống ai. Ai cũng xứng đáng được tôn trọng.
....
Tôi muốn đọc lại cuốn sách một lần nữa, để thấy lòng mình thật bình yên, thật trăn trở và thấy mình tìm thấy mình đâu đó, không phải từ ánh mắt của ai, không từ lời nói của ai khác, là tôi sống vì tôi, cho chính cuộc đời của tôi, chứ không phải ai khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét