Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Sài Gòn những đêm mưa..

Sài Gòn những đêm mưa..
Những đêm chùm chăn kín người trong khu kí túc xá, hay một vài ánh đèn học còn bật mở.
Chẳng riêng Sài Gòn hay bất cứ nơi đâu, nếu là một đêm khó ngủ, là khi người ta muốn nghĩ về một điều gì đấy.
Gõ và lướt những dòng newsfeed trên facebook, tôi chẳng hiều mình đang kiếm tìm điều gì. Chỉ để nhiều lúc vu vơ, tôi dừng lại và cmt đôi dòng mờ nhạt, mờ nhạt trong cuộc sống của họ, mờ nhạt trong cuộc sống của tôi.
Dường như, tôi vùi mình trong nhiều điều phù phiếm, bước chân phù phiếm, nụ cười phù phiếm, đôi môi phù phiếm, và trái tim tôi cũng đôi lần phù phiếm. Có những khi, trên chuyến xe buýt dài, tôi ngủ quên như một kẻ khờ dại. Chuyến xe buýt của một phần đời tôi, chuyển xe buýt ai đó lái đi, và cả những người khách ngồi cạnh.
Tôi đưa đôi môi mình lên mấp máy thật lâu, thật nhiều, và cũng thật khờ dại.
Dường như, sự im lặng giúp tôi nghe được nhịp thở, biết được trái tim mình đang đập. Thế mà đôi khi thân thể chẳng định hình mình đang sống, sống thật xứng đáng.
Có những khi tôi muốn chạy thật nhanh từ kí túc xá về nhà để ôm ai đó thân thương mà nức nở, mà thở than. Rằng tôi cũng rơi vào một khoảng không nào đó vô đinh, đôi tay tôi không cọc víu, đôi môi tôi chẳng buồn mấp máy, đôi tai tôi chẳng muốn nghe tiếng xe cộ chạy ồn ào chẳng lúc nào nghỉ ngơi. Chỉ là tôi có thể nằm trên chiếc giường trong căn phòng riêng của mình, mà tự nghe một bài nhạc gì đó, rồi thiếp đi mà ngủ, rồi sáng sớm mai, tôi chạy nhảy trên đoạn đường thật nhiều mây.
Trái tim người, và trái tim tôi, sao quá đỗi xa xăm.
Tôi chẳng hiểu từ lúc nào, tôi sống cho bản thân mình nhiều đến thế, và quan tâm đến những điều ngớ ngẩn nhiều đến thế!
...
Tôi chạy rong ruổi theo một giấc mơ, cứ như xem một bộ phim thật nhiều cảm xúc rồi tưởng tượng. Nhưng sao đoạn đường thật dài, đôi lúc tôi thấy mình như chẳng còn đủ chút sức lực.
Tôi muốn nắm giữ biết bao điều tôi quý mến, người tôi quý mến, nhưng càng nắm, tôi lại thấy như mình đang với bàn tay nắm lấy mặt phẳng lì và trơn tru của chiếc đĩa sứ. Tròn trĩnh, không điểm bắt đầu và không điểm kết thúc. Có những khi tôi muốn được luyên thuyên trên con đường dài nào đó, và có ai đó để tôi đùa thật vui, hay nhiều khi chỉ cần một sự im lặng và nói rằng: vẫn ổn, cố lên..
Nhưng tất cả chỉ là một tờ giấy trắng được viết lên thật nhiều chữ, một màn hình phẳng và sáng với thật nhiều dòng chữ được đánh vôi. Không, tôi chẳng muốn theo đuổi những điều phù phiếm như vậy nữa.
Sẽ có một lúc nào đó, như một chiều mưa, ngồi ở một góc nhìn người qua lại, và khóc òa như một đứa trẻ, rồi dùng hết bì khăn giấy rồi cầm cây dù và đi về nhà, rồi lại đùa nghịch. Ừm nên tắt màn hình máy tính thôi, chẳng cần đến nó cho những cảm xúc, và những gì trái tim đang nói nữa.. vì nó vốn dĩ mờ nhạt!

.............."gót châm mòn, trên phiếm du"
cuộc đời có bao lâu, mà hững hờ...
https://www.youtube.com/watch?v=I_yicRQfUDE

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét