Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

9-7

trên chiếc xe buýt vơi người, tiếng mấy cô bán hàng, nào là nước mía, bánh tiêu, trứng cút luột chấm muối.. có vài người ngủ gật như tôi.
giữa cái ngã tư xe buýt đi qua, nhanh vội. Trời Sài Gòn mưa rồi nắng. Chị ăn xin đội cái nón cùng bộ quần áo cũ kĩ, trên tay ẵm một đứa bé độ 2 tuổi. Tôi không biết cái nắng có khiến chị thấy hắt với những khói xe qua lại, và cơn mưa có khiến người chị đẫm ướt. Lúc tôi ngang qua, trời vẫn chíu dịu dàng.
Có lần tôi đọc báo, thấy những đứa trẻ được bế lúc ăn xin bị những người chủ đường dây ăn xin đó tiêm thuốc ngủ, thuốc gây mê hay cả ma túy để chúng chẳng thể nào đụng đậy được..
và rồi cuộc đời của cậu chẳng biết có lớn nổi không, hay khi lớn lên cậu cũng chỉ có thể trở thành một người tàn tật, tàn tật về cả thế xác lẫn tinh thần. Em chẳng đủ may mắn khi có thể cầm trong tay số mệnh của mình, có thể em chỉ là một kẻ bất hạnh trong cuộc đời vốn tàn nhẫn với em đến thế. Và chị ngồi bế em ấy, chị cũng đáng thương hơn bất cứ điều gì khác. Đau. Cuộc đời này vốn dĩ chẳng tồn tại chữ công bằng, và trầm luân.
Trên con đường ngã rẽ từ hướng ngã sau, trên vỉa hè, có 3 cô gái chỉ chạc nhau vài tuổi. 
Một cô gái có đôi môi hồng pha chút đỏ nhờ son phấn, một bộ vest với cái váy và đôi giày giúp dáng đi của cô thêm uyển chuyển. Khuôn mặt cô trắng trẻo và bước đi đầy tự tin với khuôn mặt nhìn thẳng về phía trước. 
Đằng sau cách đó không xa là một cái nhìn theo từ đôi mắt của một cô gái làm gái gọi, với cái cúi gầm mặt nhanh sau đó. Cô bịt khẩu trang, dáng người không có vẻ là được chăm sóc sức khỏe tốt. Chắc rằng sau mảnh khẩu trang đó, ánh mắt cô chắc thoảng buồn hoặc chắc rằng nhiều khi cô đã rơi lệ. Vì cuộc đời của cô chẳng được may mắn, cô chẳng được sống cuộc sống như cô muốn.
Chỉ cách nhau chưa đầy 5m, nhưng là sự tương phản rõ rệt của 2 cuộc đời.
Một cô sinh viên nhìn vào cả 2 cô gái, cô không thành đạt như cô gái mặc vest, cũng chẳng phải đứng dưới tăm tối buồn lầy như cô gái gọi. Cô chỉ nhìn, và lướt qua. Nhưng có một ngày, cô chắc chắn sẽ cống hiến được những điều tốt đẹp cho cuộc sống mà đã ưu ái cưu mang cô.
Cuộc sống này vốn dĩ đã có nhiều sự công bằng. Nhưng điều cốt lõi, phải mạnh mẽ tạo ra sự công minh đó bằng cách làm cho mình mạnh mẽ và đủ sức bảo vệ những điều mình yêu quý.
Vì thế, hãy cố gắng sống ý nghĩa và cố gắng hết mình để đạt được ước mơ của mình nhé. cô gái..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét