Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

Chuyển phòng

Tự do là trạng thái của tâm

...
Hôm nay tôi chuyển phòng kí túc xá về nhà trọ cũ, căn nhà gắn bó với tôi một năm trước.
Có bạn cùng phòng giúp tôi, và những chị cùng phòng cũng vậy. Miệng tôi nói liên hồi dù mồ hôi có nhễ nhại ướt sẫm hết cả áo quần.
Đôi khi như thế, ta thấy những tình cảm thương yêu gắn liền với những hành động nho nhỏ, dù là ai trên thế giới này, chỉ đơn giản mình là một sinh linh và cũng cần một nơi nào đó để dựa dẫm.
Căn nhà trọ tôi nằm trong con hẻm, yên ắng, chẳng có những tiếng xe cộ chạy liên hồi không ngớt như ở khi kí túc xá. Có lẽ nhờ thế, tôi thấy mình cũng lặng yên đôi chút, lặng tâm đôi chút.

“Khi ta ở cũng là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.
Tôi sẽ nhớ trong quảng đời sinh viên đầy những háo hức của mình, có một thời gian 4 tháng ở trong kí túc xá, trải nghiệm cảm giác là một sinh viên xa quê thứ thiệt. suốt ngày ăn cơm quán, rồi những buổi tối ra hành lang tập đàn ghita, học anh văn. Có những buổi lên phòng tự học yên tĩnh, thấy bạn bè đôi lúc cũng chăm chỉ học hành. Có những ngày cả phòng chụm lại ăn trái cây, hay những món quà mà người bạn cùng phòng mới từ quê lên. Kí túc xá dạy cho tôi cách sẻ chia, cách sống hòa mình vào tập thể, biết tôn trọng sự tự do cá nhân. Nơi đó, tôi tập hòa nhập vào xung quanh với thật nhiều tính cách, có cả trái ngược, có cả phù hợp với bản thân, có cả không.
Tôi nhớ có buổi đêm 2 người bạn sinh viên cùng lớp rủ nhau đi ăn hủ tiếu khi đã 10h tối. cậu bạn buồn, cô bạn buồn. Gia đình cậu ấy gặp khó khăn, và cả cô bạn chẳng sống được bao lâu nữa cả. nhưng họ chỉ biết uống ngụm bia, rồi nuốt cái nỗi lòng đó vào trong. Đó, nó còn dạy cho tôi rằng, cuộc sống này còn rất rất nhiều người khó khăn, còn tôi vẫn chưa thấm là gì trong đó cả.
Tôi nhớ những ngày mấy đứa bạn ăn mì gói vì hết tiền, chia sẻ nhau chút chút mà ấm lòng, mà vui.
Nhớ những món ăn ngon ngon bổ rẻ trước trường. Rồi cả giọng cô quản lý hay kiểm tra “305 đâu, trời ơi, sao lại để dép thế này.. “ bla bla blah..

Trong quãng đường dài sắp tới, tôi biết rằng mình sẽ gặp nhiều thay đổi và sóng gió hơn. nhưng sau mỗi lần như thế, tôi cũng biết rằng mình sẽ học được nhiều bài học hơn trong cuộc sống. Hãy vui cười, và cố gắng. Và vững tim một lập trường sống vững chắc nhé, cô gái! ^_^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét