Buổi sáng, tự dưng muốn mở một bài nhạc Trịnh. Thế là tôi mở luôn một danh sách những bài hát chọn lọc của Trịnh.
Tôi nhớ hôm trước đi buýt ở Sài Gòn, tôi bước vội xuống cửa. Một cô níu tay tôi, dúi vào tay tôi vài tờ tiền lẻ, để cho một cậu bé đang bán vé số trên đường. Thế là tôi chạy lại, em trai nhỏ chắc bằng tuổi em tôi. Em ấy không có đôi chân tròn vẹn, em lết đi giữa cái nắng Sài Gòn, để bán những tờ vé số trên đôi tay đã chai đi vì chống xuống mặt đất đầy hơi nóng của cái nắng Sài Gòn.
Em nói cảm ơn chị, với giọng của một đứa con trai. Nếu em lành lặn, nếu em may mắn từ khi lọt lòng, em có thể là một cậu con trai dũng cảm.
....
Hôm qua, tôi đi ăn tối với hai người bạn cùng giảng đường. Cậu bạn mua 5 lon bia, từ dạo nào đó, của thời kì đổi mới đất nước hay đến độ tuổi người ta đã bảo là trưởng thành, thì uống bia như trở thành một văn hóa. Tôi chưa cho mình được uống một ngụm bia nào ở bất kì một bửa tiệc vui hay buồn. Khuôn mặt cậu bạn đỏ ửng lên, đôi mắt cậu chỉ chực cho nước mắt trào ra. Còn cô bạn, cô tâm sự rằng mình chỉ có thể sống được 3-4 năm nữa, vì thế cô vẫn đang vui sống.
Cuộc sống này thật nhiều thử thách với con người, nhúng người ta vào những bùn lầy rồi để những giọt nước mắt rơi lau sạch lòng, rồi trong ánh bình minh, người ta sẽ biết cách đứng dậy như thế nào.
....
Tôi cũng đã từng rơi không định lượng. Tôi loay hoay đi tìm niềm đam mê, và tôi biết rằng mình phải cố gắng xây được cái nền móng cho bản thân thật vững, rồi mới có thể nắm lấy bất cứ cơ hội nào vụt qua mình.
....
Lâu rồi tôi không lắng nghe điều gì đó, tĩnh lặng để tôi thấy lòng mình thật nhiều yêu thương. Tôi đang lao đi giữa những bộn bề cố gắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét