Bây giờ là một giờ sáng..
Những ngày bước sang sinh viên năm 3, tôi thường thức khuya đến giờ này. Nếu là giờ này ở quê, nhà tôi đã ngủ và chỉ hơn 4 tiếng nữa thôi mẹ tôi sẽ thức dậy.
Những ngày như thế, sau những tấm ảnh ảo mờ mà tôi đang vướn mình vào, hay chính tôi đang chạy theo ai đó, tôi mơ màng giữa mình và mọi vật.
Người tôi thương, hay chính tôi đang dần biến đổi, để ngay những khoảnh khắc lần đầu trong tim tôi, cho đến phút này chẳng phải điều tôi đang tìm kiếm.
Sự nghiêm nghị trong mọi hành động, lời nói của người.
Dường như đôi khi tôi thấy, tôi đang yêu thương những điều chẳng phải tôi. Tôi mong mỏi được hiểu, để rồi khi bước vào khoảng trời mênh mông đó, tôi thấy mình như một kẻ đi lạc không phương hướng. Tôi nhìn người, người nhìn vào đâu, một khoảng không gian nào đó chẳng phải tim tôi.
Trái tim tôi, một trái tim tuổi trẻ mà biết bao khát khao và hoài bão. Tôi ước ao một ngày mình làm được những điều mà mình có thể sẻ chia. Tôi biết rằng, trái tim này chẳng thể dành cho riêng ai, mà hãy dành cho thật nhiều người, cho xã hội.
Thế những, có phải chăng cuộc sống càng thực tế, hay tôi bắt đầu thay đổi lăng kính của riêng mình. Ánh sáng màu hồng kia vừa ố vài giọt đen bùn lầy, thì tôi lại mất niềm tin vào nhiều thứ?
...
Chỉ đơn giản những ngày như thế, khi tôi nghe được một giọng nói mà tôi từng mong mỏi được lắng nghe, thì tôi bổng giật mình thấy thật xa lạ. Sao không phải là những yêu thương được sẻ chia hằng ngày, mà chỉ là những câu bông đùa, để khi tôi nhận ra giọng người, giọng nói ấy có đôi lần tôi được nghe.
Những ngày như thế, khi tôi bổng vào một trang hay lang thang một nơi nào đó. Khi tôi vừa bước chân vào khu vườn ấy, cũng là khi tôi dẫm phải những mảnh gai đau nhói, đâm thẳng vào lòng.
Thế nhưng tôi biết, bất cứ niềm đau nào cũng chẳng phải của riêng tôi. Tôi đã dành trái tim mình thật nhiều cho một điều gì đó, để khi tôi bất giác nhận ra, cuộc sống mình đã thay đổi và xáo trộn đi rất nhiều.
Tôi chẳng nghe được tiếng thì thầm trong tâm tôi. Tôi chỉ nghe được tiếng ai vang vọng..
...
Những ngày đợi chờ, tôi cũng hoang mang rằng trái tim của tôi có lầm chỗ. Biết bao người quan tâm, nhưng tôi lại hướng trái tim mình vào một góc sâu, nơi mà tôi chẳng có được cây đèn dẫn lối. Tôi đi như một người bịt mắt mò mẫm hướng.
Nhưng khi tôi chợt muốn dừng lại, thì bàn tay vô hình nào đó lại kéo tâm tôi trở lại...
...
Hôm nay nhìn cây đàn ghita mấy lâu để trống, tôi nhớ khoảng thời gian lúc ba tôi còn nhỏ, ba hay đánh đàn cho tôi nghe. Tôi chỉ còn nhớ những khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tôi tin và tự hào rằng ba tôi là một người chơi rất cừ khôi. Hôm trước ngủ, tôi còn mơ thấy ba tôi đánh đàn. Tôi mang cây đàn về cho ba.. Tôi, muốn ba tôi đánh đàn trở lại. Vì thế nhất định tết nay, tôi sẽ mang đàn về cho ba đánh.
Cuộc sống kéo ba tôi đi, tóc ba tôi bạc...
Cuộc sống kéo mẹ tôi đi, tóc mẹ tôi bạc..
Em trai tôi hôm nào lại lên đây chơi, tôi nhất định sẽ dẫn nó đi nhiều nơi. Nhất định rồi. Tôi sẽ là một bà chị thật tốt, để em ấy phải tự hào...
Có lẽ, tự dưng trong khoảng thời gian này, tôi chỉ ao ước mình có thể sống trọn và sống tốt cho gia đình. Bởi tôi nhận ra mình yêu họ thật nhiều. Và tôi sẽ cố gắng làm tốt nhất để làm cho họ tự hào..
Tôi muốn ở bên họ, thế thôi. Và chẳng muốn bon chen nhiều trong xã hội như bây giờ...
....
chia tay đi mảnh lòng khờ dại của tôi. Khoảnh thời gian tôi ngộ nhận và ảo tưởng. Bởi tôi là một kẻ khờ dại, khi chính mình tự suy diễn tất cả, rồi làm mình đau...
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!
Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014
Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014
21-8
Hôm nay là một ngày dài,
Tôi thức dậy và chạy vội qua trường học Quản trị Marketing, rồi mua vội hộp xôi.
Cô giáo dạy Marketing của tôi rất xinh, và hiểu biết rất nhiều.
Tôi ngồi bàn đầu và ăn ngấu nghiến một mình. Chẳng bận tâm lắm những khung cảnh xung quanh.
Sài Gòn sắp qua tháng 9 rồi nhỉ, sẽ có những điều vẫn chưa được giải đáp vẫn mãi trong lòng như thế. Âm ĩ, và luẩn quẩn.
Chiều nay tôi qua khu quận Tân Phú, vào mái ấm Thiên Ân. Anh Trường dẫn tôi đi xem các khu của các em sinh hoạt. Có em chơi được đàn piano, dương cầm... còn cây đàn ghita của tôi vẫn còn để trống trong nhà. Dạo này ít đụng chạm đến nó quá.
Tôi được tham quan phòng đựng sách chữ nổi, loại chữ dành cho người khiếm thị mà lần đầu tiên tôi được xem và biết đến. Và cả chỗ sinh hoạt của các em nữa.
Nếu nuôi dưỡng được cả chặng đường dài của các em, là một ân huệ rất lớn trên cuộc đời này khi làm được điều gì đó ý nghĩa.
Trái tim tôi dường như dạo này trở nên lãnh cảm, và trơ trọi đến đáng thương. Cái cách mà dường như mọi thứ trên thế giới này, những điều mà tôi chưa từng được biết đến dần dần được tôi chạm mặt.
Mấy lâu nay không gọi điện thoại về nhà, tôi nhớ ba mẹ tôi, và tôi thương họ biết mấy.
Tôi chỉ biết rằng, khi cố gắng làm điều gì đó thật tốt, thì tương lai sẽ đền bù lại cho mình những điều xứng đáng.
Tối nay có nhiều việc cần làm và cần nhiều thứ để suy ngẫm đây.
Tôi thức dậy và chạy vội qua trường học Quản trị Marketing, rồi mua vội hộp xôi.
Cô giáo dạy Marketing của tôi rất xinh, và hiểu biết rất nhiều.
Tôi ngồi bàn đầu và ăn ngấu nghiến một mình. Chẳng bận tâm lắm những khung cảnh xung quanh.
Sài Gòn sắp qua tháng 9 rồi nhỉ, sẽ có những điều vẫn chưa được giải đáp vẫn mãi trong lòng như thế. Âm ĩ, và luẩn quẩn.
Chiều nay tôi qua khu quận Tân Phú, vào mái ấm Thiên Ân. Anh Trường dẫn tôi đi xem các khu của các em sinh hoạt. Có em chơi được đàn piano, dương cầm... còn cây đàn ghita của tôi vẫn còn để trống trong nhà. Dạo này ít đụng chạm đến nó quá.
Tôi được tham quan phòng đựng sách chữ nổi, loại chữ dành cho người khiếm thị mà lần đầu tiên tôi được xem và biết đến. Và cả chỗ sinh hoạt của các em nữa.
Nếu nuôi dưỡng được cả chặng đường dài của các em, là một ân huệ rất lớn trên cuộc đời này khi làm được điều gì đó ý nghĩa.
Trái tim tôi dường như dạo này trở nên lãnh cảm, và trơ trọi đến đáng thương. Cái cách mà dường như mọi thứ trên thế giới này, những điều mà tôi chưa từng được biết đến dần dần được tôi chạm mặt.
Mấy lâu nay không gọi điện thoại về nhà, tôi nhớ ba mẹ tôi, và tôi thương họ biết mấy.
Tôi chỉ biết rằng, khi cố gắng làm điều gì đó thật tốt, thì tương lai sẽ đền bù lại cho mình những điều xứng đáng.
Tối nay có nhiều việc cần làm và cần nhiều thứ để suy ngẫm đây.
Buông..
Ngày 21-8
Bây giờ khoảng 1h sáng..
Thỉnh thoảng tôi vẫn hay viết như thế, tôi kể cho chính tôi nghe về cuộc sống đang diễn ra quanh mình. Có những khi trên đường bắt gặp một điều gì đó thú vị, hay hay, tôi cố mình để trong tâm trí. Thế nhưng khi về nhà, tôi lại quên bẵng đi mất.
Tôi nay, tôi và Giang, cô bạn thân hồi cấp ba của tôi dạo quanh công viên buổi chiều vắng bóng. Những tốp người tập thể dục tan đi nhiều, chỉ còn lại nhóm người hay tập thể dục nhịp điệu.
Ánh sáng đèn vàng khiến mọi thứ dễ chịu hơn, nhưng cũng khiến khung cảnh mờ ảo như trong một giấc mộng mị, lãng mạn.
Những cánh xe bán hàng rong dọn dẹp vội vã để tránh công an dân phòng. Những tốp người lao động vất vả về đêm.
Tôi và Giang ngồi trong một góc nhỏ của công viên. Hai đứa tôi tâm sự đủ điều, về tâm lý, về học hành, và về gia đình. Thỉnh thoảng như thế, có ai đó lắng nghe mình và cảm giác được sẻ chia câu chuyện của chính họ, khiến một đứa xa quê nào chẳng thích bẵng lên.
Và tối nay, tôi đưa cho mình một sự lựa chọn. giữa một cơn say dài chìm trong giấc mộng, với những sự liên tưởng đến phóng đại hóa của tôi, dường như mọi thứ được nhào nặn thành ý thích của riêng mình.
Tôi thấy một cô gái đấy sức sống trong chiếc váy trắng, đầy thơ mộng và dịu dàng, tự nhiên giữa cánh đồng hoa oải hương. Cô nghiêng bờ vai nhẹ làm mái tóc thắt bím rớt dịu dàng bên vai. Tôi biết trái tim cô cũng dịu dàng như khuôn mặt tự nhiên của cô vậy...
Có một người chờ cô sau 2 năm xa cách, tôi nghĩ rằng anh ấy đã chịu đựng rất nhiều. Và có lẽ giây phút đoàn tụ cũng đến hồi kết, khi anh được trao cho cô trọn những nỗi niềm anh chôn dấu bấy lâu nay.
Cuộc đời vẫn thấy, vẫn cao xa và lồng lộng. Để khi những tưởng rằng mình là người cầm cân nảy mực, thì mình cũng là một nhân vật trong câu chuyện của chính mình...
Tôi bổng nhớ lại cô gái Scattlet đầy sức sống trong "cuốn theo chiều gió". Tôi ngưỡng mộ cô, bởi cô có một trái tim chân thành và khát khao yêu cháy bỏng. Thế rồi, cuộc sống lắm sóng gió cuốn đi, nhưng không cuốn nỗi sự kiên cường trong đôi mắt cô, trong lòng cô, trong hành động của cô.
Trời SG giờ này chẳng có mưa,chắc chẳng vui gì khi đêm mưa rả rích mà còn ngồi trong căn phòng vắng một mình.
....
Bật lên một đoạn nhạc mà thị trường tung ra để đáp ứng nhu cầu "ăn xổi" của người dùng, tôi cũng nghe đoạn nhạc ấy. Cũng là tâm trạng của tôi, nhưng có lẽ, nó khác đi một chút. Bởi rằng, tôi biết rằng đã đến lúc mình cần buông tay và bước ra khỏi câu chuyện lâm li mà tôi đang tự vẽ, tự đi. Quãng đường dài phía trước, người đã có người khác ở bên. Còn riêng tôi, một kẻ ở trọ, một đứa sinh viên, một người được tạm nhường chỗ, đã đến khi trả lại chiếc ghế cho chính người cần nó.
Đó là khoảng thời gian dài và đẹp đẽ biết bao nhiêu trong quãng đời tuổi trẻ của mình, bởi tôi đã yêu thương không điều kiện, và chờ đợi chẳng biết đến bao lâu.
Đó cũng là khi, tôi nhận ra sự yếu đuối trong mình, cũng như chính những điều tốt đẹp hơn trong trái tim tôi mà đã ngủ quên hay chưa được đánh thức.
Mai tôi lên trường sớm đi học, và tôi không được dậy trễ, nhất định rồi. Tôi sẽ vẽ lên ngày tươi đẹp của riêng mình. Ở đó, sự sống lại bắt đầu. Và những điều mới mẻ lại bắt đầu.
Tôi buông tay ai..
"Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên cạnh đời tôi đây
Có chút tình thoảng như gió vội
Tôi chợt nhìn ra tôi
Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Tưởng chỉ là cơn say
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như một lời chia tay..."
Bây giờ khoảng 1h sáng..
Thỉnh thoảng tôi vẫn hay viết như thế, tôi kể cho chính tôi nghe về cuộc sống đang diễn ra quanh mình. Có những khi trên đường bắt gặp một điều gì đó thú vị, hay hay, tôi cố mình để trong tâm trí. Thế nhưng khi về nhà, tôi lại quên bẵng đi mất.
Tôi nay, tôi và Giang, cô bạn thân hồi cấp ba của tôi dạo quanh công viên buổi chiều vắng bóng. Những tốp người tập thể dục tan đi nhiều, chỉ còn lại nhóm người hay tập thể dục nhịp điệu.
Ánh sáng đèn vàng khiến mọi thứ dễ chịu hơn, nhưng cũng khiến khung cảnh mờ ảo như trong một giấc mộng mị, lãng mạn.
Những cánh xe bán hàng rong dọn dẹp vội vã để tránh công an dân phòng. Những tốp người lao động vất vả về đêm.
Tôi và Giang ngồi trong một góc nhỏ của công viên. Hai đứa tôi tâm sự đủ điều, về tâm lý, về học hành, và về gia đình. Thỉnh thoảng như thế, có ai đó lắng nghe mình và cảm giác được sẻ chia câu chuyện của chính họ, khiến một đứa xa quê nào chẳng thích bẵng lên.
Và tối nay, tôi đưa cho mình một sự lựa chọn. giữa một cơn say dài chìm trong giấc mộng, với những sự liên tưởng đến phóng đại hóa của tôi, dường như mọi thứ được nhào nặn thành ý thích của riêng mình.
Tôi thấy một cô gái đấy sức sống trong chiếc váy trắng, đầy thơ mộng và dịu dàng, tự nhiên giữa cánh đồng hoa oải hương. Cô nghiêng bờ vai nhẹ làm mái tóc thắt bím rớt dịu dàng bên vai. Tôi biết trái tim cô cũng dịu dàng như khuôn mặt tự nhiên của cô vậy...
Có một người chờ cô sau 2 năm xa cách, tôi nghĩ rằng anh ấy đã chịu đựng rất nhiều. Và có lẽ giây phút đoàn tụ cũng đến hồi kết, khi anh được trao cho cô trọn những nỗi niềm anh chôn dấu bấy lâu nay.
Cuộc đời vẫn thấy, vẫn cao xa và lồng lộng. Để khi những tưởng rằng mình là người cầm cân nảy mực, thì mình cũng là một nhân vật trong câu chuyện của chính mình...
Tôi bổng nhớ lại cô gái Scattlet đầy sức sống trong "cuốn theo chiều gió". Tôi ngưỡng mộ cô, bởi cô có một trái tim chân thành và khát khao yêu cháy bỏng. Thế rồi, cuộc sống lắm sóng gió cuốn đi, nhưng không cuốn nỗi sự kiên cường trong đôi mắt cô, trong lòng cô, trong hành động của cô.
Trời SG giờ này chẳng có mưa,chắc chẳng vui gì khi đêm mưa rả rích mà còn ngồi trong căn phòng vắng một mình.
....
Bật lên một đoạn nhạc mà thị trường tung ra để đáp ứng nhu cầu "ăn xổi" của người dùng, tôi cũng nghe đoạn nhạc ấy. Cũng là tâm trạng của tôi, nhưng có lẽ, nó khác đi một chút. Bởi rằng, tôi biết rằng đã đến lúc mình cần buông tay và bước ra khỏi câu chuyện lâm li mà tôi đang tự vẽ, tự đi. Quãng đường dài phía trước, người đã có người khác ở bên. Còn riêng tôi, một kẻ ở trọ, một đứa sinh viên, một người được tạm nhường chỗ, đã đến khi trả lại chiếc ghế cho chính người cần nó.
Đó là khoảng thời gian dài và đẹp đẽ biết bao nhiêu trong quãng đời tuổi trẻ của mình, bởi tôi đã yêu thương không điều kiện, và chờ đợi chẳng biết đến bao lâu.
Đó cũng là khi, tôi nhận ra sự yếu đuối trong mình, cũng như chính những điều tốt đẹp hơn trong trái tim tôi mà đã ngủ quên hay chưa được đánh thức.
Mai tôi lên trường sớm đi học, và tôi không được dậy trễ, nhất định rồi. Tôi sẽ vẽ lên ngày tươi đẹp của riêng mình. Ở đó, sự sống lại bắt đầu. Và những điều mới mẻ lại bắt đầu.
Tôi buông tay ai..
"Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên cạnh đời tôi đây
Có chút tình thoảng như gió vội
Tôi chợt nhìn ra tôi
Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Tưởng chỉ là cơn say
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như một lời chia tay..."
Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014
...
giống như kẻ lang thang
con tim không bến đỗ
ta vui ngày nắng nhạt
rồi bận lòng ngày qua
Dường như, trong mỗi người đều có những khoảng không, hệt như trong trái tim mỗi người cũng đều có những khoảng lặng mà biết đâu người rõ. Chỉ đôi khi, ta dừng chân ghé lại, ta ngỡ như mình ở nơi bến đỗ bình yên, rồi giật mình như ta cũng đang say ngủ. Biết bao mộng mị, biết bao đợi chờ. Như trái tim đang rơi ở một nơi nào đó, tôi nhận ra chẳng phải riêng mình ở trọn tim ai...
Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014
Đừng chứng tỏ với ai khác, nếu như bạn không hiểu chính mình
Trong hành trình dài để mình mải chạy theo những hình thức, tôi để mình cuốn theo những hình thức hoạt động mang tính phong trào hiện nay.
Chợt nhận ra tôi không biết gì cũng là lúc tôi chạng vạng.
Tôi không nghĩ vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ bạn không biết gì, mà là thái độ của chúng ta đối với chính mình như thế nào?
Tập cho mình một lối tư duy tích cực, nghiêm túc trong mọi công việc. Phải xem mọi công việc mình làm như một công việc mà nếu mình không làm hết sức, mình sẽ mất tất cả mọi thứ.
Trong thời đại công nghệ thông tin như hiện nay, để dừng mình lại và ngẫm nghĩ cũng là những phút hiếm hoi. Khi ta liên tục ép mình cố gắng chạy theo những điều không thuộc về mình nhằm được sự đánh giá tốt bởi người khác.
Cố gắng thay đổi mình chỉ để làm hài lòng người khác.
Thứ nhất, hãy học cách trung thực.
Hãy luôn trung thực trong những việc mình làm, dù là nhỏ nhất. Nếu như có thể bỏ qua cho bản thân lúc này, cũng chính là cách mà bạn đã tự giết chết tương lai và cả nhân cách của bạn sau này.
Thứ hai, hãy học cách tập trung.
Nếu như chưa xác định được con đường dài hạn, nếu như chưa có tầm nhìn, thì phải biết tập trung vào từng mục tiêu nhỏ. Hãy làm tốt từng việc nhỏ nhất, có trách nhiệm với từng câu nói, câu viết mình phát ra. Bởi khi tự làm tốt những việc nhỏ nhất, thì bạn mới có thể làm tốt được những việc lớn lao hơn. Đừng nghĩ lớn, hãy làm tốt những việc mình làm như những công việc vĩ đại vậy.
Thứ ba, hãy học cách nghiêm túc.
Khi bạn đùa, bạn cười những thứ vô vị, thì bạn đang cho bản thân mình chấp nhận một thứ vô vị. Bởi thế, hãy nghiêm túc khi cần thiết. Đừng biến cuộc sống của bạn thành một màn kịch.
Thứ tư, học cách nghĩ đơn giản.
Hãy nghĩ đơn giản như bản chất vốn có của vấn đề. Khi bạn đơn giản, thì cuộc sống của bạn càng đơn giản. Nếu nhớ, hãy nói nhớ. Nếu thương, hãy nói thương. Đừng biến cuộc sống phức tạo này thêm phức tạp hóa bởi những thứ chẳng có chút ý nghĩa gì trongc cuộc sống của bạn. Bạn xứng đáng được hưởng cuộc sống an nhiên.
Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014
Những cơn mưa dậy thì
Tôi gọi cơn mưa chiều nay là cơn mưa dậy thì, bởi nó không không chập chững lúc khi mặt trời còn áng hồng chen mây, nước thoáng rơi, rồi ngụt tắt. Mà mưa cũng chẳng già dặn như những người đã qua độ tuổi trưởng thành, một chút suy tư, chầm chậm, đi từ những cái phớt nhẹ nước như cách những cụ già hay vuốt tóc trẻ con nhè nhẹ khi kể chuyện về đêm, rồi dần dần, không lớn vồn vã nhưng âm ĩ.
Bởi cơn mưa chiều nay, sau khi rời lớp học thêm Anh văn thì cơn mưa đã tràn trề đầy nước, khắp các khe và lênh láng khắp đường, để những người đi xe cũng chẳng bận tâm mình bị bắn tung tóe nước. Bởi cách họ vụt đi cũng đã vươn trên mình bao nhiêu là nước.
Đó, cơn mưa dậy thì bởi nó ào ạt, nó mạnh mẽ, mà nó cũng chẳng bận tâm những người đi đường có vất vả tung bay hết cả áo mưa hay không, hay những người đi bộ bị lật tung trơ trọi bộ khung xương của chiếc dù đang cố giữ trên tay.
Thế là nó cứ mạnh mẽ như độ tuổi dậy thì mới lên, muốn khẳng định mình, thỉnh thoảng đêm thêm vài tiếng ầm ầm và cái chợp xẹt xẹt xuống đâu đó xa xa. Nó cứ vươn hết sức sống của nó ra, rồi xong đâu lại vào đấy. giống như những cơn mưa ở Tây Nguyên những chiều mùa hè như thế.
....
Lâu lắm rồi mới có được cái cảm giác đạp xe mặc áo mưa, mặc kệ cho cây dù bé bỏng nằm trên giỏ xe. Mũi sụt sịt nước, mắt kiếng bị làm mờ hết đi, mà thấy mát mát, thêm chút đèn SG mới mở, thiệt là lãng mạng quá xá. Người ướt nhũng từ đầu gối xuống.
Lao người qua những ngã tư không có đèn giao thông, ôi cái cảm giác như liều mình nhắm mắt đưa tay, xe khác phải né mình vì chẳng còn nhìn thấy đường khi mắt cận và kiếng cận thỏa thích bị mờ đi.
Nhưng có lẽ, mưa thế này, những người bán sách ở ngã tư mà tôi thấy hôm nọ, hay bán những vật dụng đơn giản, phải trùm kín đễ nước không thâm nhập vào.
Về nhà, ướt sũng. Người ướt mà vui.
Tôi hay vui như thế, vui những điều nhỏ nhoi và thỉnh thoảng đắm mình rơi lạc đâu đó vì những điều cỏn con.
Bởi cơn mưa chiều nay, sau khi rời lớp học thêm Anh văn thì cơn mưa đã tràn trề đầy nước, khắp các khe và lênh láng khắp đường, để những người đi xe cũng chẳng bận tâm mình bị bắn tung tóe nước. Bởi cách họ vụt đi cũng đã vươn trên mình bao nhiêu là nước.
Đó, cơn mưa dậy thì bởi nó ào ạt, nó mạnh mẽ, mà nó cũng chẳng bận tâm những người đi đường có vất vả tung bay hết cả áo mưa hay không, hay những người đi bộ bị lật tung trơ trọi bộ khung xương của chiếc dù đang cố giữ trên tay.
Thế là nó cứ mạnh mẽ như độ tuổi dậy thì mới lên, muốn khẳng định mình, thỉnh thoảng đêm thêm vài tiếng ầm ầm và cái chợp xẹt xẹt xuống đâu đó xa xa. Nó cứ vươn hết sức sống của nó ra, rồi xong đâu lại vào đấy. giống như những cơn mưa ở Tây Nguyên những chiều mùa hè như thế.
....
Lâu lắm rồi mới có được cái cảm giác đạp xe mặc áo mưa, mặc kệ cho cây dù bé bỏng nằm trên giỏ xe. Mũi sụt sịt nước, mắt kiếng bị làm mờ hết đi, mà thấy mát mát, thêm chút đèn SG mới mở, thiệt là lãng mạng quá xá. Người ướt nhũng từ đầu gối xuống.
Lao người qua những ngã tư không có đèn giao thông, ôi cái cảm giác như liều mình nhắm mắt đưa tay, xe khác phải né mình vì chẳng còn nhìn thấy đường khi mắt cận và kiếng cận thỏa thích bị mờ đi.
Nhưng có lẽ, mưa thế này, những người bán sách ở ngã tư mà tôi thấy hôm nọ, hay bán những vật dụng đơn giản, phải trùm kín đễ nước không thâm nhập vào.
Về nhà, ướt sũng. Người ướt mà vui.
Tôi hay vui như thế, vui những điều nhỏ nhoi và thỉnh thoảng đắm mình rơi lạc đâu đó vì những điều cỏn con.
Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014
Mục tiêu 2014
Mục tiêu năm 2014 phải hoàn thành:
1.Nói tiếng Anh như người Mỹ:Cách thức thực hiện:
- Phấn đấu trở thành người giỏi Anh văn nhất lớp thầy Sơn-chuyển qua buổi tối sau khóa VOA
- xem phim 30p/ngày
- học từ mới 7 từ/ ngày
- viết 10p/ ngày
- học 1 cấu trúc grammar/ngày
- luyện âm: 2h/ngày
- Chiều chủ nhật hàng tuần: ra công viên hoặc nhà văn hóa thanh niên
Tổng thời gian học: 6h/ ngày
2.Điểm trung bình: 8.5/ học kỳ 5
- Xem lại bài 30p/ ngày/ mỗi môn
- Tìm thêm thông tin/báo/clip về môn liên quan
- Thảo luận nhóm: cố gắng phát huy hết lợi thế
Tổng thời gian học: 2h/ngày
3.ghi ta: đánh đệm được nhạc
- Tập 30p/ngày
4.Tổ chức CLB: CLB đạt chất lượng và mang lại giá trị gần gũi với sinh viên
Gía trị gì?
- Thực tế: hoạt động thực tế gắn với kĩ năng sinh viên cần trau dồi hiện nay
- Hiệu quả: đánh vào chất lượng không đánh vào số lượng
- Lâu dài: duy trì được CLB hoạt động lâu dài, tổ chức hoạt động thường niên
- Cuộc thi: duy trì cuộc thi hàng năm
- Thời gian: 2h/ngày=14h/tuần
5.Marketing: Nền tảng vững chắc về lý thuyết Marketing, chuẩn bị cho việc thực tập
- Tổng hợp được các nền tảng Marketing trên Blog
- Học khóa học của BGM
CƠ HỘI NGHỀ NGHIỆP HƯỚNG TỚI: 5 năm tới
Chuyên viên Marketing tin ở mảng Trade Marketing:
- Năm 3: 2015 tổ chức CLB, cuộc thi FCEO 6st, cải thiện điểm, kĩ năng
- Năm 4: 2016 Thực tập ở Unilever
- 2017: Làm việc chính thức ở Unilever
- 2018: Làm việc chính thức ở Unilever
- 2019: trưởng project of trade marketing at Unilever
Cuộc sống và những sự yêu thích khác
- Cuối 2016: đi du lịch khắp đất nước Việt Nam, mua được 1 chiếc máy ảnh thật tốt
- 2017: leo đỉnh Phanxipang
- 2018: Có được một tủ sách nhỏ của bản thân
- 2019: Mở được một quán cà phê sách
- Đến 2020: Đi du lịch ở các nước Đông Dương: Singapore, Malaysia, Campuchia, Trung Quốc, Nhật Bản
Mỹ Hạnh làm được :D
Ký tên: Mỹ Hạnh
Nếu như không đi học
Nếu như không đi học, không vấn đề gì khi để dành thời gian và nghiên cứu về một môn nào khác. Sinh viên kinh tế năng động, và phải biết học chủ động
Nhưng nếu không đi học chỉ để hoàn thành một công việc mà chưa làm kịp đúng thời hạn hay học bù một môn chỉ vì bê trễ,hay vì lười biếng do ngủ thì đó thật sự là điều đáng trách.
Và trưa nay mình ở nhà học Anh văn, vì bê trễ, là một hình phạt lớn...
Nhưng quyết định chiều nay phải tỏa sáng như một ngôi sao mới được :)
.......
Sáng nay nghe bài nhạc này, rất hay. Mấy lần tự hỏi sao người ta lại trang điểm làm gì nhỉ? Cứ như đội lên khuôn mặt mình cả một bộ quần áo không cần thiết.
https://www.youtube.com/watch?v=GXoZLPSw8U8
Bài hát rất ý nghĩa, mỗi người không cần phải chạy theo một ai đó để thay đổi chính mình chỉ để làm hài lòng người khác. Điều đó không cần thiết, bởi trong những điều bình dị nhất thì bản ngã của con người mới là thật sự. Hãy tỏa sáng bằng chính con người mình, vô tư, và theo đuổi những điều mình mong muốn bằng chính sức lao động miệt mài của mình!
Đừng bao giờ để mình phải lệ thuộc vào người khác.
Hôm trước tôi lại xem lại, bạn tôi một vài người qua Nhật, qua Nga Singappore và lại thêm người du học ở Đức. Dù gia đình họ có điều kiện hay không, thì chính họ mới là người quyết định trực tiếp cuộc sống của họ. Và nhìn xem, họ rất hạnh phúc và thay đổi rất nhiều.
Mục tiêu nhỏ trong cuộc sống của tôi là có thể phấn đấu được bằng họ.
Sự công bằng thuộc về những ai không thỏa hiệp và quyết tâm đi đến đích cuối cùng.
Cố lên nào. :D
Nhưng nếu không đi học chỉ để hoàn thành một công việc mà chưa làm kịp đúng thời hạn hay học bù một môn chỉ vì bê trễ,hay vì lười biếng do ngủ thì đó thật sự là điều đáng trách.
Và trưa nay mình ở nhà học Anh văn, vì bê trễ, là một hình phạt lớn...
Nhưng quyết định chiều nay phải tỏa sáng như một ngôi sao mới được :)
.......
Sáng nay nghe bài nhạc này, rất hay. Mấy lần tự hỏi sao người ta lại trang điểm làm gì nhỉ? Cứ như đội lên khuôn mặt mình cả một bộ quần áo không cần thiết.
https://www.youtube.com/watch?v=GXoZLPSw8U8
Bài hát rất ý nghĩa, mỗi người không cần phải chạy theo một ai đó để thay đổi chính mình chỉ để làm hài lòng người khác. Điều đó không cần thiết, bởi trong những điều bình dị nhất thì bản ngã của con người mới là thật sự. Hãy tỏa sáng bằng chính con người mình, vô tư, và theo đuổi những điều mình mong muốn bằng chính sức lao động miệt mài của mình!
Đừng bao giờ để mình phải lệ thuộc vào người khác.
Hôm trước tôi lại xem lại, bạn tôi một vài người qua Nhật, qua Nga Singappore và lại thêm người du học ở Đức. Dù gia đình họ có điều kiện hay không, thì chính họ mới là người quyết định trực tiếp cuộc sống của họ. Và nhìn xem, họ rất hạnh phúc và thay đổi rất nhiều.
Mục tiêu nhỏ trong cuộc sống của tôi là có thể phấn đấu được bằng họ.
Sự công bằng thuộc về những ai không thỏa hiệp và quyết tâm đi đến đích cuối cùng.
Cố lên nào. :D
Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014
Tháng tám nửa mùa
Tháng tắm dương nửa mùa
Ấy thế mà đã qua nửa đầu tháng 8, thật nhanh. Nhanh như sáng nay thức dậy sớm 4 giờ, và khi viết những dòng này thì đã 7 giờ sáng
Bụng đói meo, mới bắt nồi cơm lên.
Ánh sáng Mặt Trời vẫn chiếu đều trên cả quả đất này. Ừm mà chắc không đều lắm đâu, vì bên sa mạc chiếu nóng quanh năm
Không gian chật hẹp và khoảng trời bé nhỏ khiến mình chẳng biết nhớ về gì, về ai, cho những ngày bận rộn kéo dài công việc
Thèm cái cảm giác được chạy đi đâu đó, mà chạy về hẳn sẽ chưa hoàn thành được gì cả.
Học được cách tư duy cho nhanh hơn, và sâu sắc hơn...
.......
Thu đến thu đi
Đợi chờ mòn mỏi
E lệ vẫn đầy
Bao giờ mới tỏ?
Ấy thế mà đã qua nửa đầu tháng 8, thật nhanh. Nhanh như sáng nay thức dậy sớm 4 giờ, và khi viết những dòng này thì đã 7 giờ sáng
Bụng đói meo, mới bắt nồi cơm lên.
Ánh sáng Mặt Trời vẫn chiếu đều trên cả quả đất này. Ừm mà chắc không đều lắm đâu, vì bên sa mạc chiếu nóng quanh năm
Không gian chật hẹp và khoảng trời bé nhỏ khiến mình chẳng biết nhớ về gì, về ai, cho những ngày bận rộn kéo dài công việc
Thèm cái cảm giác được chạy đi đâu đó, mà chạy về hẳn sẽ chưa hoàn thành được gì cả.
Học được cách tư duy cho nhanh hơn, và sâu sắc hơn...
.......
Thu đến thu đi
Đợi chờ mòn mỏi
E lệ vẫn đầy
Bao giờ mới tỏ?
Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014
10-8
Tôi còn nhớ những cơn mưa trên đất Tây Nguyên màu mỡ, đôi lần mặc áo dài trong cái tiết trời se lạnh.
Tôi nhớ những khi mồ hôi mẹ, ba tôi nhễ nhại..
Hôm nay lễ Vu Lan. Tôi lại online và cuốn mình trong những dòng newsfeed mộng ảo. Cứ hễ như tôi đang nhìn vào chính cuộc sống của mình với một đôi mắt của một kẻ xa lạ.
Sài Gòn nhiều nắng, và nực.
Người ta vẫn thường nhớ về nhau mỗi lúc đi xa.
Tôi lại cuốn mình theo đó. Tôi chẳng biết mình post những dòng stt trong tâm tưởng cho những người xa lạ nào đó đọc, rồi bình phẩm. Ánh mắt nào có chạm vào nhau?
Đôi khi như thế, tôi không muốn cuốn mình theo những điều mà chính tôi tự huyễn hoặc vẽ lấy...
Trong căn phòng nhỏ, ta chỉ có ta...
.....
Tôi nhớ những khi mồ hôi mẹ, ba tôi nhễ nhại..
Hôm nay lễ Vu Lan. Tôi lại online và cuốn mình trong những dòng newsfeed mộng ảo. Cứ hễ như tôi đang nhìn vào chính cuộc sống của mình với một đôi mắt của một kẻ xa lạ.
Sài Gòn nhiều nắng, và nực.
Người ta vẫn thường nhớ về nhau mỗi lúc đi xa.
Tôi lại cuốn mình theo đó. Tôi chẳng biết mình post những dòng stt trong tâm tưởng cho những người xa lạ nào đó đọc, rồi bình phẩm. Ánh mắt nào có chạm vào nhau?
Đôi khi như thế, tôi không muốn cuốn mình theo những điều mà chính tôi tự huyễn hoặc vẽ lấy...
Trong căn phòng nhỏ, ta chỉ có ta...
.....
Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014
Chuyển phòng
![]() |
| Tự do là trạng thái của tâm |
...
Hôm nay tôi chuyển phòng kí túc xá về nhà trọ cũ, căn nhà gắn
bó với tôi một năm trước.
Có bạn cùng phòng giúp tôi, và những chị cùng phòng cũng vậy.
Miệng tôi nói liên hồi dù mồ hôi có nhễ nhại ướt sẫm hết cả áo quần.
Đôi khi như thế, ta thấy những tình cảm thương yêu gắn liền
với những hành động nho nhỏ, dù là ai trên thế giới này, chỉ đơn giản mình là một
sinh linh và cũng cần một nơi nào đó để dựa dẫm.
Căn nhà trọ tôi nằm trong con hẻm, yên ắng, chẳng có những
tiếng xe cộ chạy liên hồi không ngớt như ở khi kí túc xá. Có lẽ nhờ thế, tôi thấy
mình cũng lặng yên đôi chút, lặng tâm đôi chút.
“Khi ta ở cũng là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.
Tôi sẽ nhớ trong quảng đời sinh viên đầy những háo hức của
mình, có một thời gian 4 tháng ở trong kí túc xá, trải nghiệm cảm giác là một
sinh viên xa quê thứ thiệt. suốt ngày ăn cơm quán, rồi những buổi tối ra hành
lang tập đàn ghita, học anh văn. Có những buổi lên phòng tự học yên tĩnh, thấy
bạn bè đôi lúc cũng chăm chỉ học hành. Có những ngày cả phòng chụm lại ăn trái
cây, hay những món quà mà người bạn cùng phòng mới từ quê lên. Kí túc xá dạy
cho tôi cách sẻ chia, cách sống hòa mình vào tập thể, biết tôn trọng sự tự do
cá nhân. Nơi đó, tôi tập hòa nhập vào xung quanh với thật nhiều tính cách, có cả
trái ngược, có cả phù hợp với bản thân, có cả không.
Tôi nhớ có buổi đêm 2 người bạn sinh viên cùng lớp rủ nhau
đi ăn hủ tiếu khi đã 10h tối. cậu bạn buồn, cô bạn buồn. Gia đình cậu ấy gặp
khó khăn, và cả cô bạn chẳng sống được bao lâu nữa cả. nhưng họ chỉ biết uống
ngụm bia, rồi nuốt cái nỗi lòng đó vào trong. Đó, nó còn dạy cho tôi rằng, cuộc
sống này còn rất rất nhiều người khó khăn, còn tôi vẫn chưa thấm là gì trong đó
cả.
Tôi nhớ những ngày mấy đứa bạn ăn mì gói vì hết tiền, chia sẻ
nhau chút chút mà ấm lòng, mà vui.
Nhớ những món ăn ngon ngon bổ rẻ trước trường. Rồi cả giọng
cô quản lý hay kiểm tra “305 đâu, trời ơi, sao lại để dép thế này.. “ bla bla
blah..
Trong quãng đường dài sắp tới, tôi biết rằng mình sẽ gặp nhiều
thay đổi và sóng gió hơn. nhưng sau mỗi lần như thế, tôi cũng biết rằng mình sẽ
học được nhiều bài học hơn trong cuộc sống. Hãy vui cười, và cố gắng. Và vững
tim một lập trường sống vững chắc nhé, cô gái! ^_^
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




