Chiều nay mẹ gọi điện, giọng mẹ đối với tôi là giọng nói ngọt ngào nhất tôi biết. Một chút đanh , một chút ngọt của xứ Huế, một chút mộc mạc
Tôi nhớ những ngày còn nhỏ, mẹ hò cho chị em tôi nghe mỗi buổi tối. Tôi chẳng hiểu được câu hò mẹ hát, những câu hò xứ Huế, thế mà nằm ném mình ngon ơ trong lòng mẹ cùng đứa em trai.
Lâu rồi, tôi không nghe được giọng hò ấy.
Tôi thương mẹ tôi những lúc vất vả. Khi còn nhỏ, tôi và đứa em trai cứ hóng mẹ đi chợ về để được mua những cái bánh cái kẹo. Mẹ tôi vất vả hơn tôi nghĩ, vừa lo chuyện gia đình, vừa lo cả công việc nhà.
Thế mà nhiều khi, tôi thấy mình chẳng lớn hơn tí nào cả. Tôi vẫn thế, vẫn thấy nhỏ bé trước mẹ tôi dù tôi được học hành với nhiều điều tiến bộ. Tôi không khéo tay bằng mẹ tôi, tôi không nấu ăn ngon bằng mẹ tôi, và tôi không có sức chịu đựng bằng mẹ.
Tôi nhớ giọt nước mắt của mẹ khi chiếc xe chở tôi từ từ lăn bánh. Tôi cứ mãi chọc mẹ cười, còn mẹ cứ bảo, vậy là nó đi rồi đó, bắt đầu xa gia đình rồi đó.
Tôi bảo, con đi học rồi sẽ về...
Vậy nhưng, lâu rồi tôi không về nhà. Cuộc sống đại học đối với những đứa sinh viên xa quê thì nơi đâu cũng là nhà, mà nơi đâu cũng cũng chẳng là nhà. Nhà ở đây theo nghĩa đen hay hàm ý sâu xa. Tôi có thể ở đâu đó không về nhà trọ hay kí túc xá, mà vẫn có thể sống tốt. Nhưng tôi cũng có thể sống ở mọi nơi, nhưng chẳng có nơi nào đủ tình thương như tình mẫu tử cả.
Nhớ những ngày tôi bị ốm, mẹ nấu tô cháo hành thiệt to cho tôi. Cảm giác ấy thật là ấm áp. Thế nhưng, khi ta có trọn vẹn điều gì đó, thì ta lại chẳng nhận ra là mình đang sở hữu điều may mắn ấy.
Cuộc sống xa nhà với từng cái bỡ ngỡ ban đầu, thì rồi con người ta cũng học cách để thích nghi, để sống tốt và sống mạnh mẽ. Cái đứa mà chẳng bao giờ đi xa một mình, giờ có thể ở đâu đó mà không sợ bị lạc. Cái đứa chẳng biết chăm sóc nổi bản thân, thì giờ cũng biết cách làm thế nào để tiết kiệm, để chi tiêu, để mà tự chăm sóc mình.
Cuộc đời này thật ngắn ngủi cho những phút chia ly và cũng đủ dài cho những ai thấy mình yêu thương chưa đủ. Được sống và gặp nhau trên cuộc đời này đã là một nhân duyên tuyệt vời.
Thế nhưng...
Trạng từ này được xuất hiện trong tiếng Việt hẵn có lý do, vì cuộc đời đâu phải lúc nào cũng trôi êm đềm như thế. Cuộc sống dễ kéo người ta vào những giá trị thực dụng, bọc lên mình những thứ xa hoa, cả những vỏ bọc dày cộm. Để khi đó, ta thấy con đường giữa những trái tim ôi sao nhiều lúc xa xăm quá. Gần đó mà đỗi xa, xa đó đôi khi lại hóa gần. Ta tưởng mình đắm say trong vài khúc nhạc, bổng dưng trời bừng sáng, ta lại thấy mình cuốn quay vào dòng đời đang chạy.
Bề dày mang chút mặn mà và đẹp đẽ trong tâm hồn dễ bị những con mọt của lời nói, của không gian, của những sự lãnh đạm ăn mòn từng chút một. Để rồi nhiều khi, ta thấy mình chẳng còn gì khác ngoài những nụ cười ngây ngô, chẳng đủ hồn nhiên mà chỉ thấy bóng dáng đâu đây của sự hời hợt trên những khuôn mặt đã đổi thay theo thời gian. Ta thấy mình chẳng còn gì ngoài những vòng chạy đua, những giá trị tầm thường, những cái nhạt nhẽo.. vì lòng ta như chẳng có chỗ nào bấu víu. Đôi khi ta, chẳng nhận ra ta.
Vốn dĩ cuộc sống là thế, có những quy luật bất biến.. điều chúng ta có thể học được là cách thích nghi.. và học cách vui trong những điều nhỏ bé. Học cách xóa bỏ đi những giận hờn, những vết đen đeo bám như lớp bụi trong mảnh tâm hồn để chúng chẳng có chỗ để dày lên, và rồi học cách để bước tiếp.
vu vơ, vì ta chỉ biết mình viết riêng tặng mình, tặng cái suy nghĩ trong tâm hồn mình, rồi chẳng biết tựa đề, chỉ để nó vu vơ, để nó chảy theo những cảm xúc thật, rồi gọi nó là vu v
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét