Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

15/1

Ngày 15/1
Là cũng lâu lắm lắm mình không viết cái gì đó. Lưng mình đang đau đau và phải dựa vào cái gối ôm để ôm chiếc laptop và đợi load gmail.
Những ngày này ngoài biển khơi xa xôi đang đứt cáp. Nhiều người tỏ vẻ lắm đăm chiêu và quan ngại về vấn đề mang tính cấp bách, vĩ mô và hết sức liên quan đến nhiều người thế này.
Mấy ngày nay mình đi phỏng vấn, vào một số doanh nghiệp lớn và nhỏ, cảm thấy rằng bản thân chưa va chạm nhiều với bên ngoài nên chưa tạo được sự thay đổi lớn về suy nghĩ và hành động.
Hôm nay tham quan công ty Ivivu, thấy được sự năng động rõ rệt. Cố gắng phấn đấu được làm ở đấy.
Suốt những ngày thế này, cảnh đi khi ánh sáng còn chưa đủ chiếu để cung cấp vitamin D và về khi mặt trời đã khuất bóng, cảm giác cố gắng để có những đồng tiền mình làm ra mới thực sự đáng quý. Có hôm gọi điện thoại về nhà bảo là con mới được gọi đi phỏng vấn, cả nhà đều vui. Ba mẹ chẳng bao giờ nói với tôi nữa lời là có mệt hay không. Những ngày thức khuya dậy sớm, ngủ không đủ giấc, tôi thấy sức khỏe mình xuống đi nhiều. Bởi vậy, ở cái tuổi đã qua nữa bên kia của cuộc đời như Ba mẹ, thì sức khỏe lại càng yếu hơn. Vậy mà đứa con này vẫn còn bé bỏng làm sao. Chắc nước mắt mẹ rơi nhiều vì con lắm.
Trước đây tôi có hỏi 1 người bạn, thành công của bạn là gì. Bạn ấy trả lời, thành công của bạn ấy chính là hạnh phúc. Lúc đó tôi còn lơ ngơ lắm, hoặc giả là những giá trị sống lúc ấy khác bây giờ. Ừ con người ta phải lớn chứ. Chỉ khi tôi thấy mẹ tôi cười và được làm những điều mẹ thích, đó chính là hạnh phúc lớn lao của cả cuộc đời tôi. Cớ chi phải kiếm tìm những hạnh phúc xa xôi và ngoài tầm với, đối với tôi, những dung dị giản đơn nhất của cuộc sống chính là hạnh phúc.
Ừ tôi phải cố gắng nhiều lắm. Cố gắng vì mình vẫn còn trẻ. Cố gắng vì gia đình. Cố gắng vì xã hội. Tôi đã sống từng ấy năm của cuộc đời, phải biết cho đi để lòng bình yên đúng không.
Đôi khi tôi chỉ thấy lòng mình như 1 dòng nước dịu ngọt, thèm được bay nhảy như những đóa hoa mùa hè tươi mát tỏa nắng. Nhưng dù có cố tỏ ra bao nhiêu, tôi biết mình chỉ như một đóa hoa cúc dại trắng muốt nằm bình yên ngây dại và dịu dàng trong cái gió mùa thu lay lay. Tôi là tôi, chỉ là một nhánh hoa giản đơn.

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Trọ

trọ trên một ngôi nhà 3 tầng nằm giữa một thành phố hàng triệu người. ở trọ nơi ở, đôi khi ở trọ luôn cả tâm hồn. Thi thoảng tâm hồn vắt vẻo đâu đó, có khi ở quê nhà, có khi ở nơi vừa qua, có khi chỉ ở nơi thương nhớ vấn vương kỉ niệm nào đó.
Gió thổi phốc vào mặt. cách 30 giây lại có đèn đỏ. Có người quăng cả những câu nói hằng học khi nhích xe, rẽ phải.
Môi không mỉm cười, chì chực rồ hết tốc độ mong muốn đặt chân về nhà. Đoạn đường dài mà ngắn, ngăn ngắn nhưng cũng hơi dài. Có lẽ cái mệt choáng hết cơ thể. Đã uống cả ly nước lớn trước khi ra về. Mệt nhưng cũng vui, vì thấy yêu những việc mình làm. ít ra nó cũng mang lại một chút ý nghĩa nào đó.
Lòng bình thản giữa những con đường khi chỉ nghe mỗi tiếng còi xe. Chốc khi lại thở dài nhưng ngắn quảng, như dốc được cái hơi thở nặng kí ra khỏi cơ thể. Có lẽ quyết định của tôi khi nào đó khiến bản thân vẫn còn mãi vấn vương khi ngoảnh lại, nhưng ít nhất nó cũng đã có một khoảng thời gian ý nghĩa. Đôi chân bước đi dù chưa dứt hẵn. Chỉ mong những điều tốt đẹp nhất vẫn đến với người ấy. Sẽ có những điều thú vị không níu chân người ấy như tôi. Vẫn nhòm ngó mỗi ngày, nhưng có lẽ ta chỉ nuông chiều lòng ta ít thôi. Có những cô gái và những điều tốt đẹp phù hợp và không níu chân người ấy như tôi.
Đồng hồ vẫn quay tí tách mỗi ngày.
Mặt trời vẫn mọc và lặn mỗi ngày.
Trọ cuộc đời. nên chẳng biết đâu thực sự là điểm dừng, đâu là người ta nắm tay đi mãi.

Chỉ thấy thương gia đình.
Chỉ có nhà là nơi chẳng phải trọ.

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Nhìn lại mình

Tôi vẫn nhìn lại mình.
Đó là lớp 11, có lần tôi đóng cửa phòng và khóc một mình, là khi đi dưới con mưa về buổi tối lúc 6h, không gọi điện thoại, về nhà người ướt sũng. Mưa dội thẳng nước vào khuôn mặt tôi đủ để xóa đi những giọt nước mắt rơi. Cũng là đóng cửa phòng và khóc một mình... Rồi cả khi lần đầu tiên cầm lon bia, và lần đầu tiên uống hết được 1 lon, lần đầu tiên ngồi khóc thỏa thích. Đơn giản chỉ là 1 mối tình cảm mình dành đơn phương. Đơn giản khi người ta bảo chi xem mình như là bạn, đơn giản là chỉ riêng mình dành hết tình cảm. Mình vẫn muốn nghe lời giải thích, tạo sai lại quan tâm mình nhưng lại bảo xem mình như là một người bạn. Đến cả khi nhận ra những gì mình nghĩ về người ấy chỉ là do bản thân mình vẽ ra một hình tượng rồi tự mình cuốn mê mình trong đó. Đó là một hình tượng về một người thật tốt bụng, có nhiều suy tư, và cả biết im lặng lắng nghe. Nhưng khi những gì mình nhìn thấy từ những hành động của người ấy khiến mình lắm đỗi thất vọng. Tại sao? Mình hay tự vấn bản thân mình như vậy cho đến khi tự mình làm đau mình, tự dằn vặt. Mình lao vào việc học với tất cả niềm say mê. Mình yêu ba mẹ mình biết mấy. Đến khi nhận ra, hóa ra chỉ là một mình mình tự vẽ nên câu chuyện và tự ngắm nghía. Đó là lần đầu tiên mình biết cảm giác đau lòng là như thế nào. Cũng là khi mình nhận ra rằng bản thân ngớ ngẩn lắm. Cũng là cái tuổi ngây ngô đáng yêu.
Mình không muốn gặp người đó, chỉ đơn giản người ấy không còn quan trọng và giá trị trong cuộc sống của mình nữa. Khoảng 4 năm trôi qua, nhìn lại tấm ảnh người ấy cùng bạn gái trên avarta, mình cũng không có cảm xúc. Chắc mọi thứ đã phai nhạt. Những tình cảm tuổi học trò ngây thơ chỉ là những tình cảm đáng yêu và ngây ngô, bản thân mình lớn hơn một tí, và cũng đã hết.
Mình bắt đầu mất niềm tin vào chuyện tình cảm. Mình không nghĩ rằng mình có thể quen một ai khác. Mình cũng chưa bao giờ quen ai, cũng không dũng cảm để quen một ai cả. Mình chỉ yêu gia đình, và công việc.
Cho đến khi một ngày mình chẳng hiểu tại sao trái tim mình lại vui quá đỗi. Rất đơn giản. Từ cảm giác có thật nhiều niềm tin vào những gì người ấy làm, vào những gì mình có thể cố gắng, vào những lời động viên. Mình tin rằng những gì mình tin và đặt niềm tin và sẽ thành sự thật. Mình sẵn sàng chờ đợi dù người ấy có mất bao nhiêu lâu cho chặng đường đi, dù cho người ấy có phải đi đâu đó thật xa. Mình tin rằng tình cảm của mình có thể làm lay chuyển và thay đổi nhiều thứ. Mình tin rằng khi người ta có niềm tin, thì mọi thứ sẽ viên mãn. Nhưng mình cũng bắt đầu khóc một lần nữa, khóc rất nhiều, khi những đêm ngủ bắt đầu suy nghĩ. Cũng chắc hẵn là suy nghĩ của cái tuổi mới lớn. Mình tình cờ biết được những người bạn gái cũ của người ấy, chị ấy thật xinh đẹp và tốt bụng. Và cũng biết luôn cả những tình cảm đẹp đẽ mà hai người đã dành cho nhau. Mình cảm thấy đau lòng biết bao nhiêu. Những đêm chỉ khóc một mình khi nghĩ rằng cả hai chẳng là gì cả, sau này cũng chẳng thể nào đến được, cuộc sống của mình quá khác của người ấy, và bản thân mình không thể nào làm tốt như những người con gái đã đi qua cuộc đời người ấy. Mình chỉ là một người thay thế, và không làm hết được bổn phận của mình. Nhưng niềm tin lại kéo bật mình trở lại, mình không muốn có một ngày nào đó mình thôi quan tâm người ấy. Cho đến một ngày, mình đọc được những dòng chữ từ chính người ấy bật ra, khi trong tim người ấy luôn có một người khác suốt nhiều năm nay. Mình chỉ cười trừ, mình là gì nhỉ? Một kẻ ngốc nghếch ảo tưởng vào tình cảm của mình. Mình đau lòng biết bao nhiêu. Chẳng lẽ một lần nữa mình lại chẳng còn niềm tin vào tình cảm. Ừ mình có là gì trong cuộc sống của người ấy. Mình vẫn đợi 1 cuộc điện thoại, đã đợi một tin nhắn, như một tin mà mình nhận được cách đây hơn 1 năm. Có lẽ cái tin nhắn cách đây hơn 1 năm chỉ do mình ảo tưởng và ngộ nhận. Mình bắt đầy nhận ra, hóa ra lâu nay mình ngộ nhận về tất cả mọi thứ, ngộ nhận về chính hình ảnh mình vẽ ra và hết mực thương yêu. Về những viễn cảnh đẹp đẽ mình vẽ ra trường tương lai. Về cả trái tim của người mà mình cho rằng đã hiểu.
Sáng nay, tôi bổng thấy người ấy lạ lẫm. Lạ lẫm giữa của sống của người ấy và cuộc sống của tôi. Chỉ giống như một bức tranh tôi vẽ ra. Tôi dành cho riêng mình biết bao nhiêu thời gian để suy nghĩ, để quên, thế rồi cuối cùng lại gieo vào mình thêm biết bao hi vọng.
Nhìn lại bản thân! Có lẽ một lần nữa tôi phải dội một gáo nước lạnh vào mặt mình, tát một cái thật đau để tôi có thể tỉnh táo. Liệu điều gì có thể và không thể?
Nhìn vào mình, thấy đau lòng, đừng để trái tim mình tê liệt và vô cảm chỉ bởi rằng những mặt trắng của cuộc sống. Nhìn thật sâu vào cuộc sống! Nhìn thật sâu vào lỗ hổng trong lòng mình....
Có lẽ Mỹ Hạnh phải cân một thời gian dài lắm nữa mới có thể chấp nhận . Nhưng mọi thứ sẽ ổn phải không?