Nhật kí ngày 29/12
Sáng nay ngủ dậy trễ, vì tự thưởng cho mình sau những ngày chạy đua bỏ bê sức khỏe. Sáng nay thức dậy, vẫn còn vương những giấc mơ còn sót lại của tối hôm trước. Trong cơn mơ đó, mình còn nhớ mình khát nước lắm, đến uống ừng ực không biết bao nhiêu chai mà vẫn thấy khát. Sáng ra thấy miệng mình khô khốc. Và cả những giấc mơ khiến mình mỉm cười thật tươi, có những giấc mơ khiến mình chùn bước. Hẵn là suy nghĩ ban ngày quá nhiều. Cho phép hôm nay được tình cảm tí xíu.
Nhà trọ lầu 3 chỉ còn mỗi mình. Sáng nay cũng nghe tiếng người nhộn nhịp. Mấy hôm nay, đồ ăn mình "ném" vào người nào là bánh, là bún thịt nướng, nào bánh canh, nào hủ tiếu, nào bánh mì... thèm ghê miếng cơm thơm và nóng do mình nấu. Ừ sáng nay sẽ nấu cơm ăn thôi. Thèm chút ấm áp tình thương lắm.
Mỹ Hạnh dạo này khóc nhè thật nhiều nhỉ, cứ như một đứa con nít bị mẹ bỏ mặt giữa đám đông chợ đò, mà không biết làm sao để tìm ra mẹ. giữa đất Sài Thành tấp nập, dường như mình cũng muốn tìm ai đó thật sự hiểu và cho mình hiểu, sẻ chia những buồn vui và những câu chuyện be bé của cuộc sống. Chỉ là mình sẽ thương yêu vô bờ bến, và sẽ cố gắng ủng hộ những điều người ấy làm, dù là gì đi chăng nữa. Mình sẽ quan tâm biết bao, và tỏ ra là một đứa con gái chu đáo biết bao, vì mình cảm thấy hạnh phúc vì những điều mình làm. Thế nhưng, dường như mình đặt tình cảm của mình vào một nơi, hơn một năm, nhầm chỗ. Khi những hi vọng cứ ngày ngày kéo dài đôi lúc cho mình những cảm xúc vui xiết bao, nhưng những khi buồn và cần sự sẻ chia, mình không thể nói hết được lòng mình. Dường như con người ai cũng cần ai đó lắng nghe mình. Mình muốn quan tâm, nhưng mình không biết làm cách nào để có thể quan tâm, Mình muốn bắt chuyện, nhưng lại không biết làm thế nào để bắt chuyện. Việc của mình chỉ là dõi theo. Đôi khi, mình cảm thấy buồn và gato biết bao, khi mình không được cùng chia sẻ những khó khăn cuộc sống cùng người mà mình quan tâm. Đôi khi, mình cũng lạc lỏng giữa con đường đi của mình, lúc ấy, dường như chỉ cần câu: "cố lên, Mỹ Hạnh làm đươc mà", đơn giản thế thôi, nhưng cũng khiến mình có thể có thêm biết bao nội lực và sức mạnh.
Nhưng... tất thảy những điều ấy chỉ là giấc mơ. Khi người ta càng đặt hi vọng, mơ và kỳ vọng biết bao nhiêu, thì khi đối mặt với thực tế hoặc bị bác bỏ, người ta lại càng đau lòng biết bao nhiêu. Mình chỉ thấy mình ngớ ngẩn và ngốc xít. Nhưng không, mình chỉ thấy mình là một đang đưa tay bắt những bóng hình mà mình không bao giờ chạm đến được. Thương yêu thì đã sao. Thương yêu người không hề quan tâm đến mình thì đã sao. Thương yêu những thứ mập mờ thì đã sao? Thì là chính mình đã nhận được những tình cảm vui, buồn, đau lòng khi trải nghiệm những xúc cảm ấy. Là chính mình đã cho câu chuyện cuộc đời của mình thêm rất nhiều màu sắc thú vị. Ngay khi mình gõ những dòng này, thì lòng mình cũng biết bao dậy sóng. Ừ kiếm chỗ nào đó trống trống mà khóc cho thật sướng vào. Khóc cho cuộc đời này quá nhiều trêu ngươi. Khóc cho chính mình và con tim của mình. Khóc để mà đau, mà quên hết đi.
Những tưởng giấc mơ khi ta mơ sẽ sớm thành hiện thực. Nhưng có lẽ, chính mình đang ảo tưởng về nó. Một ngày nào đó, khi Mỹ Hạnh tràn trề tình yêu với cuộc sống trở lại, Mỹ Hạnh sẽ cười thật tươi và đón nhận những hạnh phúc mới.
Mỹ Hạnh dừng chân trên bước đường của mình, để nghĩ thật lâu, thật sâu.
Rồi mọi thứ sẽ ổn,
Chào năm mới. Chào năm cũ cho mình thật nhiều trải nghiệm.
rồi con người cũng sẽ trưởng thành lên. Mình cũng trưởng thành thêm. Xem những vấp ngã này sẽ khiến mình mạnh mẽ hơn nhiều. Mỹ Hạnh cố gắng lên nhé!
Nghỉ ngơi thôi... SG bận bịu quá rồi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét