Sài Gòn ngày 13/12/2014
Sớm khuya hôm nay, những giọt sương không đọng lại long lanh
và ủy mị trên nhánh lá. Cỏ xanh và lá xanh cũng hóa đen. Ánh đèn tắt, thưa dần.
Tiếng xe cộ cũng bặt đâu mất, chỉ còn tiếng quạt quay. Cũng không có muỗi vo
ve. Cũng không nghe hắt mùi dầu như những năm tám mấy-chín mươi.
Những tấm bê tông dựng hẳn lên trên đốm tinh cầu có màu xanh
trên vũ trụ. Sự thoát tục được che đậy bởi những mảnh đủ màu khoác trên thân. Cảnh
tĩnh mịch giữa Sài thành tất bật.
Sự thấu hiểu bên trong mỗi thân thể là cả một tâm hồn chứa đầy
những hỏm sâu. Lắng và Đọng dường như chẳng cần một lời nói hay thì thầm mấp
máy trên môi. Đó là sự im lặng. Để rồi ta thấy mình đồng điệu giữa một chút dư
vị còn tồn đọng của sự phù du, một chút sót lại của những vết bụi còn bám ở
chân trên đường về, một chút ở nụ cười phảng phất đâu trong gió. Mãi tìm kiếm
và rong chơi, khi tĩnh lại thấy mình bao la giữa những khoảng trời rộng lớn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét