Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Ta cần

Ta cần chút dịu ngọt bình yên. Một chút buồn thoảng thoảng mát trong lòng. Nằm vắt tay lên trán, nhìn trần nhà, cứ như một người lớn suy tư. Lúc để cho những cái buồn dịu dàng và ngọt lịm ấy tràn hết cã coi lòng, nghe con tim cũng đập lại thật chậm. Thấy bình yên. Cái bình yên không toan tính.

Ta bổng thấy cần. Như những linh hồn bé bỏng cần một linh hồn khác để hiểu. Như cần một nơi nào đó để dựa vào lúc lòng ta bắt phải làn gió lạnh, chỉ cạnh thôi cũng đủ cho muôn vàn suy nghĩ vơi đi. Ta thấy ta không một mình. Ta thấy mình có thêm năng lượng. Trái tim bé bỏng luôn cho người ta lắm lúc yếu lòng. Ta cần chút yêu thương, chỉ như tô cháo lúc bị bệnh được người thân nấu cho ăn. Dễ dàng biết mấy. Ta cần sự cho đi mà có chi điều kiện. Dẹp qua những nguyên tắc cứng nhắc và rập khuôn, những vỏ bọc hào nhoáng khoác lên mình, một ngày lặng im ta nghe nhiều hơn những âm thanh chỉ bằng thính giác.

Ta khoác lên mình muôn vỏ bọc chỉ để được người khác thừa nhận. Ta mong cầu nhận lại yêu thương chỉ bởi rằng ta nghĩ mình đã trao trọn yêu thương. Bất giác tôi nghĩ về những yêu thương của mình. Trái tim hạn hẹp chạy theo những cuộc tranh đua trong cuộc sống càng làm nó hạn hẹp hơn. Dấy nó trong những vết bụi bặm và ích kỉ. Chắc tôi vẫn còn bé bỏng trong định nghĩa của yêu thương. Dù nó có được người chấp nhận hay không hồi trả, chỉ thấy rằng trái tim mình thực sự yêu thương. Đôi khi điều đó làm nhói lòng mà người ta không thể nào hiểu rõ. Trái tim cũng chân thật đến bao nhiêu.

Nếu trong cuộc sống chỉ có những cái nhìn từ trái tim đến trái tim, không có điều gì chi phối, không có những cuộc chạy đua, không có những cái nhìn hào nhoáng, cũng chẳng cần bận tâm giữa mình là ai, người là ai, chỉ đơn giản bởi riêng ta tìm thấy sự đồng điệu, thì ắt hẳn những dè dặt sẽ chẳng còn xuất hiện. Người và người có cái duyên nào đấy gặp nhau, rồi phải chăng cũng dễ dàng cất những bước chân rời xa nhau. Phải chăng mọi thứ quá đơn giản và hời hợt? Phải chăng ta chẳng đủ dũng cảm để một lần nào đó thử yêu thương một ai đó chân thành không quan tâm đến bất cứ sự gì?

Những lần viết điều gì đó lại cắt ngang và bỏ dỡ. Vì lúc ấy lại thấy lòng mình đang cười và nhủ: mọi thứ sẽ qua thôi. Nên dường như chẳng lúc nào viết cho trọn vẹn những tâm tình.

Thỉnh thoảng vẫn thấy mình đau lòng đến lạ. Cớ vì sao? Cũng không biết được. Chỉ như trong một cuôn phim nhỏ, đôi khi chính mình lại xuất hiện, đôi khi lại không. Sự yêu thương phải chăng gắn sau đó là sự thù hận.Khi người ta càng yêu quý bao nhiêu, thì người ta lại cảm thấy đau lòng bấy nhiêu? Có những điều dường như không định nghĩa được. Ta muốn uống cái gì đó như những người muốn say để thỏa hết lòng, nhưng lại không uống. Ta chẳng bao giờ uống. Rồi cái thứ nước đó cũng rửa lòng được cho bao nhiêu người.

Cuộc sống vừa kì diệu vừa bí ẩn và bao la. Để đôi khi ta thấy con tim mình thật thà đến bao nhiêu. Ta buồn đó rồi vui. Ta cười đó rồi bật khóc. Ta khoác lên mình tấm vỏ bọc rồi lúc nào đó được thỏa bung ta. Ta tâm tình với chính mình, lời nói nữa câu chữ. Ta muốn hỏi, ta muốn trách vì cớ sao, bởi con tim ta tổn thương đến lạ. Ta trách ai đó khiến ta tổn thương. Nhưng trách ai? Chỉ bởi con tim mỗi người đều bé nhỏ và có những lý lẽ riêng. Ta muốn khóc, nhưng quanh ta lại có bao người. Ta lại dấu đi những suy nghĩ chỉ cho riêng mình.

Im lặng. Chỉ là những im lặng. Ta trải qua những sự im lặng rồi thấy rằng và mặc định rằng, ừ thì cuộc sống là như vậy. Ta để cho những bụi bặm cuộc sống nhen nhóm vào con người mình.

Ta cần. Con người cần những điều mà nhiều khi không biết rằng mình thực sự cần. Cho đến khi bât giác ở một lần nào đó, ta biết mình cần nhưng lại không đủ bản lĩnh hay nội lực để tìm ra nó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét