5h30 sáng
Tiếng gà gáy Ò Ó O.. không hiểu chú gà này đứng ở đâu chứ không phải trên những ụ rơm cao để gáy. Cũng có thể là đứng trên một gò đất, à không, SG dường như có bao giờ thấy gò đất nào đâu. Hẵn là chú đứng trên một chỗ nào đó cao hơn bình thường để dõng dạt cất tiếng của mình. Chú phải làm hãnh diện lắm, khi trong con hẻm này một mình chú ấy độc quyền tiếng gáy.
SG một sáng sớm như mơ. Khi nhiều người vẫn còn lơ thơ trong giấc mộng của mình. Tôi nhớ những ngày này tôi thường mơ nhiều lắm, tối qua mới được giấc ngủ thật ngon và bình yên mà không lo nghĩ. Còn khoảng 20p cho bắt đầu một ngày mới. Nhớ đồng hồ báo thức đã lên nhạc thúc giục lúc 5h, mà như quán tính hay một mô thức được cài đặt sẵn, tay tôi quơ trong khi còn đang mớ ngủ, tắt. Hôm nay là thứ 4, thi, mai thi, mốt thi, bửa kia thi, bửa kia nữa cũng thi, thi suốt tuần. Cũng vừa ôn vừa long nhong công việc suốt tuần. Mỗi khi ôn thi lại thấy được một mớ kiến thức. “Mớ kiến thức”, bỗng dưng nhớ cách Ba cũng hay dùng, “mớ rau”, cười khúc khích.
Tóc tôi lại ngắn lại, nhưng cũng tương đối, như thuở còn
tung tăng năm nhất. Tôi nhớ cảm giác để tóc ngắn từ năm lớp 10 rất khác, cảm
giác đôi khi chỉ cần vuốt mấy cái là đầu thẳng tưng để có thể tung tăng dung
dăng đi ra đường. Hay hồi năm nhất có anh nói, ảnh nhớ tôi nhất ở cái mái tóc,
lúc nào cũng hơi xù xù một tẹo, tự nhiên một tẹo mà đi ra “bàn dân thiên hạ”.
Lúc anh thợ cắt tóc đưa kéo lên, tôi quyết rồi đó, dạ cắt tóc ngắn bằng này, bằng
chừng này đi ạ. Thế là tháo mắt kiếng ra. Cảnh mờ mờ. Đeo mắt kiếng vào, mặt ngố
ơi là ngố. Hơi buồn một tẹo. Tôi thích tóc dài hơn. Tôi thích cảm giác được vân
vê lọn tóc, hay cảm giác nó là một phần của mình. Tóc dài, vẫn thích hơn.
Tôi có nhiều cách để AQ bản thân, như chơi game một mình, học
cái gì đó một mình, nhìn trời đất một mình, đi ăn cái gì đó thật ngon một mình,
gọi điện về cho gia đình. Nhưng sự thật là, tôi vẫn không tránh khỏi những xúc
cảm tự nhiên nhất của mình. Đó không là những ngày tôi cười và nói nhiều nhất
nhà trọ. Cũng không là những ngày tôi thấy khí trời mát hơn. Cũng không nhiều
khi tôi thấy mình hát líu lo. Cũng chẳng phải là tôi có thể tập trung vào việc
học hay công việc tốt hơn. Thỉnh thoảng
cáu gắt lên, nhưng một đứa trẻ bị dành giựt đồ chơi. Rồi lại thấy thương cho những
người bên cạnh mình đến thế.
Tôi gọi cho mình khoảng thời gian này là khoảng thời gian lặng.
Khoảng thời gian mà tôi phải, cố và nên suy nghĩ thật nhiều điều trong cuộc sống.
Ừ mà tôi là đứa xưa này nghĩ khá nhiều mà.
Tôi phải cố gắng đặt những điều tôi thích hay quan tâm vào một
cái khung xấu nhất thì tôi mới không cho điều đó là tốt đẹp, không dành trái
tim mình nữa. Được cái khung rồi đó, nhưng sao thật thiên cưỡng khi cố nhét một
điều gì đó không phù hợp. Chút hụt hẫng. Thỉnh thoảng vẫn nhói. AQ, mọi thứ sẽ ổn.
Tôi có cách để vượt qua mọi thứ, nhưng đôi khi tôi cũng sợ rằng
mình cũng sẽ mất đi nhiều thứ. Những điều tôi quý mến nhất. Tôi vẫn sợ rằng chỉ
do tôi nghĩ nhiều quá, mà gây hiểu lầm vào bản thân. Nhưng những khi điều ấy lại
xuất hiện, tôi lại khó thể nào chấp nhận được. Cảm giác như một điều gì đó đánh
thộp vào lòng tôi. Nhói. Chênh vênh. Và khi chấp nhận, tôi lại thấy mình như
đánh mất đi một phần trong con người mình, một sự sẻ chia và thấu hiểu, một xúc
cảm mà có thể nào đâu tôi tìm được ở một nơi nào khác.
Không lý do? Không bắt đầu? Không kết thúc. Chênh vênh khi
đưa mình vào những tháng năm cảm xúc. Tôi lại đẩy hết cả trách nhiệm xúc cảm của
mình cho người khác. không, vốn điều ấy đủ phức tạp và rối ren như một con đường
không có lối dẫn. Vui đó, rồi buồn đó. Cười đó, rồi lại đau lòng đó. Như khi
tôi buông cánh tay mình ra, tôi vẫn không thấy ai cầm lại nó.
Những ngày thế này tôi lại tự hỏi về “một mớ” thông tin, rằng
có khỏe, có tốt không? Có bận tâm không? Nhưng tôi lại hỏi lại mình: mình có ngốc
quá không? giữa mê cung ấy, tôi không biết điều nào dành cho tôi. Một mê cung vốn
không có được lối dẫn.
Im lặng, liệu rằng tốt hơn một lời thủ thỉ không?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét