25/12
Hôm qua là Noel
Noel 2 năm trước không có gì đặc biệt khi mới thi cuối kì xong. Năm nay cũng vậy. Không ra đường nên cũng chẳng hay đường đẹp như thế nào. Những lúc thế này mới thấy, kỳ thực là mảnh lòng mình cũng "mong manh" và yếu đuối đáng sợ. Mùa Noel năm nay còn nhiều điều để ngõ. Tự dưng cũng thấy như mình lớn rồi không bằng, thấy cũng rõ là mình cần một điều gì khác trong cuộc sống, cho bớt đơn điệu. Đơn giản như một cái ôm, một cái năm tay, một cây kẹo nhỏ là món quà Noel, một cái thủ thỉ.. ừ, đến lúc nào đó, khi người trao cho mình những điều bình dị ấy xuất hiện, mình sẽ trách móc sao nỡ để mình đợi lâu đến thế, khiến mấy cái mùa Noel của mình trôi qua như những ngày bình thường như thế. Đêm Noel, chỉ ở nhà gặm nhấm cuốn sách, cũng không mấy đơn điệu... Hít thở, Noel qua rồi, sắp qua năm mới mà vẫn không có nhiều cảm giác mới mẻ gì cả. Bảo là phải quên đi lắm thứ, mà thỉnh thoảng nghe mấy bài nhạc, cái kí ức xưa cũ vẫn khắc như in. Đêm nằm ngủ hay mơ lung tung. Chỉ bởi tâm không tịnh. Chạy nhảy tâm hồn, để nó vút đi đâu đó, vướng bận và vướng bụi. Cần tĩnh tâm lắm mới rửa đi những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí này.
.....
Ngồi xe bus, có cậu bé nhỏ đằng trước mình 2 ghế. Đang lóng ngóng thẩn thơ nhìn ra cửa sổ, sắp giật mình vì cậu bé thò đầu nhìn mình. Mình lấy ngón tay trỏ đưa lên miệng ra hiệu "suỵt". Cậu bé cũng nhoài người lui "Dị dị dị.. suỵt". Buồn cười kinh khủng. Mình lại đưa tay xua xua bảo im lặng. Bé cũng đưa tay xua xua. Lúc tôi xuống trạm, bé kêu "dị ơi, xuống trạm sau đi". Tôi chẳng hiểu được trong đầu một đứa trẻ con đang suy nghĩ gì nữa. Nhìn mẹ bé đang ngủ, nhà bé chắc cũng không mấy khả giả. Vì thế, nếu điều gì gọi là ước mơ hay việc khám phá tiềm năng của bé là điều khó thực hiện. Mình chỉ thấy bé có khiếu hài hước tự nhiên. Nếu làm một diễn viên hài, bé chắc sẽ là một ngôi sao dám chắc. Nhưng có lẽ, cuộc sống của bé sẽ lớn lên trong một bầu không khí và môi trường, nơi bé được đi học hoạt không, và rồi chạy theo những sự tranh đua của đồng tiền. Cơm áo gạo tiền. Cuộc sống, con người tự đưa mình vào vòng luẩn quẩn và bó buộc, và tiếp tục đưa những thế hệ khác vào vòng bó buộc. Vì... mình là con người.
.....
Trên đường đi có bán "củ lùn", ngộ ghê, mình không biết là củ gì, công dụng ra sao và có ngon không nữa.
....
Sẽ có những mảnh lòng bị tổn thương. Sao cái từ "tổn thương" dạo này tôi nghĩ và nghe, và cả mơ về nó nhiều đến thế không biết. Khi người ta muốn chạm đến điều không thể, khi người ta dành tình cảm chân thành cho nó và không được hồi đáp, người ta tự làm mình tổn thương. Tổn thương cũng là một trạng thái cho thấy, mình chưa đủ mạnh mẽ như mình nghĩ.
26/12
Còn 4 ngày nữa qua năm mới
Sáng nay gọi cho mama, nghe được cái mùi vị ở Daklak. Bảo đâu ở Daklak dạo này lạnh thấu xương, còn SG vẫn nóng đổ lửa, vẫn bật quạt hàng đêm. Nghe bài Home của Michael Buble, muốn chạy về nhà ghê.
Tự do chỉ là trạng thái của tâm. Khi quắn chặt trái tim vào nơi nào đó, ai đó, thì dù có được đi đâu thật xa, thì lúc đó, tâm hồn vẫn ngấp ngưỡng trong nhiều sợi dây.
"Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại việt
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
Có một thời ngay cả nổi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh"
Có một thời như thế-Xuân Quỳnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét