Đi tìm một cõi nào đó thuộc về riêng mình
Lạ quá. Tôi đi tìm tôi giữa bộn bề cuộc sống. Cớ sao những điều mình mong muốn và thương yêu cứ vậy tuột khỏi tầm tay. Ừ có lẽ tôi không đủ dũng cảm. Tôi không đủ niềm tin. Hay đơn giản chỉ là tôi chạy vụt theo những điều mà lẽ ra chẳng bao giờ thuộc về tôi.
Cuộc sống này thật kì lạ. Lạ lắm cơ. Lạ khi mà ta tưởng rằng mình mạnh mẽ và dạn dĩ đến bao nhiêu, ta vẫn thấy mình chưa đủ tốt đề làm được những điều như mình muốn. Cái kết ấy lại lặp lại. Chẳng biết rằng khi nào đó, lòng tôi lại mở ra như một trang giấy nặng chẳng bao nhiêu kí lô, nhẹ nhàng.
Có lẽ vẫn vậy. Tôi vẫn chạy theo những điều tôi những tưởng mình hiểu rõ, nhưng đâu đó tôi lại chẳng hiểu gì cả. Con đường đi một mình trở nên quen thuộc.
Mạnh mẽ, ừ tôi phải mạnh mẽ chứ. Thế mà đôi khi thèm cảm giác được thêm cái gì đó vào mình rồi khóc òa lên. Hay chỉ đơn giản được chạy về nhà ngay lập tức, và khóc, và nói với cả nhà, con mệt lắm, con buồn lắm.
Tan vỡ? Mọi thứ có bao giờ vẹn nguyên đâu mà tôi đòi hỏi sự lành lặn? Chỉ mình tôi vẫn chạy theo giấc mơ rong ruổi của riêng mình.
Ừ, phải đứng lên và bước tiếp phải không nào!
Rồi cuộc đời sẽ tôi rửa mình nhiều hơn nữa....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét