Hôm qua đọc 1 cuốn sách, về nền báo chí ở Việt Nam, nước tôi
Có lẽ khi sinh ra và lớn lên, người ta được dạy về lòng yêu nước. Nhưng tại sao lại phải yêu nước như một sự ích kỉ để giữ cho toàn vẹn những thứ cho là của mình, để nó không bị thiệt thòi, khi tất cả những người trên quả địa cầu này cũng đều là loài người, cũng là những sinh linh có linh hồn và thể xác. Tại sao lại tranh đấu vì những điều vớ vẩn, hơn thua nhỉ?
Những dòng chữ viết ra chỉ để kiếm được dăm đôi ba đồng tiền, rẻ mạt. Cuộc sống cũng đủ phức tạp để phải bận tâm những rắc rối.
Những ngày ôn thi cuối cùng chuẩn bị cho kì thi cuối kì, thỉnh thoảng 2 ngày lại họp team. Mấy ngày gọi điện thoại về nhà, nghe giọng người thân mà lòng an tâm và bình yên. Có những kế hoạch cho những chuyến đi sau kì thi, khám phá hết Sài Gòn và đi đến những vùng đất khác. Sẽ có những bài viết thật hay trên những chặng đường ấy.
Xin đừng dùng ngôn ngữ để phỏng đoán và làm tổn thương lẫn nhau.
Hẵn lòng sẽ nhẹ nhõm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét