2-9
Hôm nay lạc đường, lạc đường về, lạc đường đi, lạc đường người...
Về nhà lúc 19h57 phút, việc đầu tiên là “quăng” vào phòng bé
Huyên với bé Thanh gói bánh kem orio mới mua, để đền bù cho hai bé chuyện mượn
cái ba lô bé Thanh đi tung tăng mấy ngày nay, và bé Huyên cái chìa khóa.
Và quả thực là mình hậu đậu, lơ đễnh thực. Mới hôm nào vừa
kiếm ra được chìa khóa phòng thì lại để đâu chẳng hay chẳng nhớ. Đến hôm nay lại
bị hư một bên dây quai đao cặp của bé Thanh, chưa sửa được, cũng không tìm ra
ngay chỗ sửa.
Tôi rất thích cái cảm giác chạy xe đạp vòng vòng quanh thành
phố. Và dĩ nhiên phải bịt khẩu trang vào cắm tai phone, rồi nghe mấy cái bài nhạc
yêu thích là một sự tẩn hưởng tuyệt vời cho riêng bản thân. Và hôm nay chạy vù
từ Đầm Sen về, qua Lãnh Binh Thăng, đến đường một chiều, tôi rẽ theo một hướng
nào đó. Cứ lái vun vút chẳng đắn đo suy nghĩ cho đến khi nhìn ra tên bảng hiệu
đường là Lê Đại Hành. Ôi chao ôi, vậy là nhầm đường rồi. Thế là vòng vòng ở ngã
tư rồi ra đến vòng xoay.
Cảm giác như mấy miếng bèo đang trôi dạt đâu đó trên dòng nước
vội vớ lấy trúng một cây cọc chắn ngang, như một sự tin tưởng được dồn vào hết
sức khi nhìn thấy hai anh mặc áo xanh chỗ ngã tư. Chắc là hai anh dân quân tự vệ
vì dáng người lóng ngóng. Thế rồi hỏi hăng say, và các anh cũng chỉ hăng say.
Nhưng rốt cuộc thì, em ơi, anh cũng không rõ đường nữa. Em cứ đâm thẳng ra hướng
đó đó, đó đó, rồi vung tay quơ quơ. Hai khuôn mặt cười tươi rói, pha chút đùa
đùa. Mình cũng cười thật tươi, dạ dạ, cảm ơn rối rít. Rồi còn mấy câu bông đùa khi
kết thúc, và cuối cùng cũng mò mẫm đường được về nhà. Chắc là tối nay hai anh ấy,
nếu là một kẻ “nghiện” facebook như mình chắc cũng đăng mấy dòng stt: hôm nay gặp
con bé xưng là sv ĐH kinh tế, rồi hỏi đường abc, còn tụi mình thì chỉ đường
xyz... blah blah.. :D
Đường Sài Gòn cơ bản là ồn ào, mà mình thì chẳng mấy khi nhớ
được đường, đi đâu cũng phải cầm lấy cái bảng đồ dò sẵn, không thì có ai đó chở
đi.
Đạp xe, tóc cột gọn gàng nên không xõa bay bay được. Thích cảm
giác đạp thật nhanh, tự mình lượn lượn, rồi để gió phả vào mặt mát rượi. Thích
thú.
Có mấy lần, bịt kín khẩu trang, đeo tai phone vào rồi dọc
theo đường Điện Biên Phủ, vòng vòng đâu đó lại về nhà. Cảm giác sau mỗi lần như
thế là toát hết cả mồ hôi, đôi chân mỏi nhừ. Rồi về đến nhà lăn ra ngủ một phát
dài và sâu. Đến sáng mai, lại đâu vào đó. Lại những điều cố gắng mà nhiều khi
thấy chẳng đến nơi. Lại những mẫu chuyện được nghe, được viết, được kể. Lại những
công việc và bài tập. Lại những học hỏi.
Hôm nay quả thật là một ngày dài, cứ ngỡ như hơn 16h hoạt động
mới đúng. Đôi chân vẫn còn mỏi. Còn mắt vẫn đủ sức đọc và viết nhiều thứ. Đôi
tai vẫn cắm tai phone và nghe bài nhạc không lời, thể loại nhạc đích thực là nhạc.
Diễn tả hết cả những gì trong lòng muốn nói, vui, buồn, hờn, giận. Bởi nhạc là
phải thế. Nhạc là lòng. Mà lòng thì có ngôn ngữ nào diễn tả hết được đâu.
Về đến nhà, đóng cửa phòng lại và viết mấy dòng này. Lại sợ
như những lần khác để cảm xúc trôi tụt đi. Rồi nhiều khi bất giác cười tủm tỉm,
chẳng hiểu lúc đó mình viết và nghĩ như một đứa vớ ngớ ngẩn, dở hơi và ngốc xít
nhất trần đời.
Ngày dài, có lắm chuyện cần lưu lại. Nhưng thôi dành riêng
cho hôm nay, ngày nắng thật đậm thế này, cho những vần chữ giản đơn và ngắn ngủi.
Còn lại, để não và lòng chứa vài thứ khác vậy.
Người còn thấm mồ hôi. Quạt bật lên mát dội từ đằng sau miếng
lưng mỏng. Đèn bàn học bật sáng. Đi tắm rửa và học bài thôi.
Quyết tâm mai lên chứng tỏ những gì mình học được cho mọi
người thấy mình cố gắng thế nào mà!
J
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét