Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

3-9

Bây giờ là 6h25 chiều
Hôm nay đi xe đạp, đạp xe đi giữa cái nắng và bụi..
Tiết trời SG luôn thế, nóng quanh năm.
Hôm nay tôi nghĩ vẩn vơ rất nhiều. Tôi là học sinh khối A từ cấp ba, vì thế tự nhận thấy mình khá thực tế. Vậy mà nhiều khi thấy mình ngẩn ngơ, để cho tâm hồn đuổi ong bắt bướm hái hoa ở đâu đâu đó.
Nhiều khi cũng thắc mắc giữa sự minh mẫn và cái mơ hồ. Thôi thì cho mình mơ màng trong phút chốc của ngày, để thấy mình không khô khan và cứng nhắc như những cỗ máy được lập trình sẵn.

Ngày 3 tháng 9 năm 2014
Đi học về nhà hơn 6h tối. Tôi ăn vội bửa cơm nấu từ trưa và món mướp nấu chung với tôm. Thêm một chút gia vị tương cay cay, thế là món ăn giản đơn trở nên sinh động và đậm đà biết mấy.
Tôi còn nhớ cảm giác phải ăn cơm “bụi” hằng ngày khi ở kí túc xá. Chỉ một ít cơm và thức ăn, rồi thêm một miếng canh nho nhỏ trong túi ni lông. Cảm giác món ăn không do chính tay mình nấu theo ý thích thật không mấy thu hút.
Hôm nay không có nhiều trăn trở, vì có lẽ đầu của tôi cũng đang lửng lơ ở đâu đó. Thèm được đi dạo dạo vòng quanh rồi ăn vài món gì đó, hát hò với đứa bạn thân, rồi tẩy não đi một chút. Cũng thèm nói và viết ra nhiều thứ mình nghĩ. Nhưng có lẽ, có những điều nên thế, nên giữ trong quả tim be bé ấy những dư vị riêng. Nhưng còn nhiều bài tập chưa hoàn thành, cố gắng tập trung vậy.
Con đường phía trước vẫn còn dài mà. AQ bản thân thôi.
À hôm nay lên đọc bài Dialog 2-7, vấp một chỗ, thầy ở phía trong nghe không hài lòng. Nhưng tự thưởng cho bản thân bởi sự cố gắng của mình. Tiếp tục phát huy nào cô gái.
Đọc cho xong cuốn truyện, viết một bài review cái cảm xúc cá nhân, rồi cố gắng yêu tiếng Anh thiệt nhiều vào. Rồi còn tập trung học tiếng Nhật và đi làm nữa J
Tiếng nhạc bên điện thoại tôi vang lên,
“Tìm em tôi tìm,

...những dấu hài”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét