Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Chuyện người...

Chuyện người
Hôm nay, đạp xe vèo vèo trên đường Nguyễn Tri Phương về nhà, tôi bắt gặp một người lang thang cơ nhỡ. Ông ấy, chắc chỉ thua ba tôi độ 10 tuổi, nằm sõng soài trên lề đường. Đối diện là trường đại học, có rất nhiều người thân, người yêu đợi những sinh viên cao học đi về. Bên cạnh nữa là quán lẩu la lết đầy đường. Bên cạnh nữa là những quán chè đắt tiền có tiếng nơi đây.
Tôi đạp xe lao đi qua hết những ngã tư này đến ngã tư khác. Tiếng xe cộ ồn ào. Mà tôi chẳng mấy khi bắt gặp người quen nào trên đường. Cứ như chính mình đang sống giữa thành phố của đất nước nào đó lạ lẫm xa xôi.
Lúc tôi đạp xe qua đoạn ấy, đã có sự đấu tranh trong chính con người mình. Giữa một bên muốn dừng lại cho người ấy ít tiền, giữa một bên là thôi, mặc kệ.
Đoạn đường không dài, nhưng lại có thêm được một ngã tư nữa. Đèn đỏ, tôi dừng lại ở ngã tư bán xôi.
Tôi mua chỉ vỏn vẹn hộp xôi 7k, gói gém trong miếng giấy bọc bên ngoài tấm ni lông từ bàn tay thoăn thoắt của chị bán xôi.
Thế là tôi cũng đã thắng chính mình.
Người đàn ông da đen. Nằm úp mặt xuống lề đường. Chẳng ai hỏi han quan tâm. Chẳng ai dòm ngó, hoặc có dòm rồi lại thôi. Chẳng ai biết ông ấy là ai, bao nhiêu tuổi, từ đâu đến. Những mảnh xương còn trơ trên lưng ông ấy như những miếng xương cá khô khan mà tôi thường hay thấy. Tấm da đen vì nắng, vì bụi chỉ đủ ngụy trang để cho những mảnh xương ấy bớt trơ trọi, bớt thấy chúng lạnh lẽo và cô đơn, có phải. Không khí ngoài đường cực kì bụi bặm. cái làn không khí mà tôi chẳng rõ lẫn bao nhiêu tạp chất trong ấy, khiến tôi phải luôn đeo khẩu trang khi ra đường. ấy vậy mà ông ấy nằm đó, hít cái không khí đặc sệt ấy từ tiếng này qua tiếng khác.
Trời giờ này đã 9h tối. mặt trời đã khuất dạng từ lâu. Nếu ông mặt trời giờ này còn sáng, chắc hẳn sẽ chẳng làm gì khác hơn ngoài việc chiếu thêm vào con người bất hạnh ấy thêm nhiều tia cực tím. Rồi cái nóng cũng khiến ông ấy cố mình bò đi đâu đó. Hoặc giả sẽ có ai đó đuổi ông ấy đi.
Tôi đặt gói xôi xuống bên cạnh ông ấy. Áo quần ông nhớp nháp.
Ngoảnh lại nhìn, tôi thoáng thấy hai người, một đàn ông, một phụ nữ đang nhìn về hướng này. Có lẽ, tôi mong rằng, khi tôi mở đầu một việc gì đó, tính người trong những con người bên cạnh cũng trỗi dậy. Và họ cũng sẽ giúp ông ấy sống tạm qua một vài ngày sau đó. Rồi chẳng biết ông ấy tiếp tục cuộc đời với biết bao sự cưu mang nữa. Chỉ thấy rằng, cuộc đời chẳng bao giờ êm đềm như mình vẫn tưởng. Chẳng bao giờ đủ sức để cứu rỗi những linh hồn và thể xác đáng thương. chỉ mong ông ấy có thể chờ đợi sự giúp đỡ, rồi cơ may nào đó giúp ông được giúp, được cưu mang, và rồi tự cưu mang và cứu chính mình. Giữa những bộn bề cuộc sống, cố lên ông nhé!
Tôi sẽ rất đau lòng biết mấy nếu người tôi thương yêu gặp phải hoàn cảnh như thế. Và chắc ai cũng vậy, cũng nghĩ đầu tiên cho bản thân, rồi cho những người họ thương yêu hơn trước hết.
Tôi hi vọng rằng, những sự giúp đỡ bé nhỏ ấy, khi xã hội chung tay lại, thì không phải có thể xóa đi tất cả những thiếu thốt và khổ đau, nhưng ít nhất là đã tạo được cho những con người, những sinh linh thêm một ngày nữa được sống an nhiên, được cứu rỗi, không bị thiếu thốn.
Tôi nhớ ba mẹ mình, và tôi mong họ luôn được bình an. Tôi sẽ cố gắng!
....

Đó cũng là khi tôi bất giác nhớ lại một tấm hình mà tôi được biết, một nhà nhiếp ảnh chụp về một cậu bé ở châu Phi bị đói, và con kềnh kềnh đằng sau chỉ chực chờ cậu bé đó chết để có được bửa ăn. Khoảnh khắc đầu tiên mà tôi nhìn tấm hình này, tôi chỉ cảm thấy hơi sợ hãi. Cũng một phần tôi cũng sợ trước những tấm hình mang tính chết chóc. Nhưng có lẽ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Cuộc sống màu hồng mà tôi đang có là may mắn, và ngoài xã hội ngoài kia còn biết bao nhiêu người, biết bao hoàn cảnh sống chẳng phải là cuộc sống thực sự.
Có lẽ, điều tưởng như khó tin ấy lại không thiếu trong xã hội công nghiệp hóa, hiện đại hóa hiện tại. khi những người khó khăn và nghèo đói vẫn còn quá nhiều. Khi những người thu lợi thì vẫn tha hồ làm những điều để vun vén thêm cho bản thân. Khi con người để phần con lớn hơn phần người. khi những sự vô cảm lạnh lùng trở nên như một quy chuẩn chung của xã hội. khi người ta đau lòng và rồi từ từ chấp nhận rằng đó là một sự hiển nhiên. Khi những điều công bằng chẳng bao giờ được lên tiếng.
Là như thế, những trầm luân trong cuộc sống này vẫn còn quá nhiều.

Chỉ cảm ơn rằng một ngày thật ý nghĩa mà mình tồn tại, vẫn còn giúp ích được gì đó cho đời. những nỗi đau hay thách thức, sóng gió đối với bản thân vẫn còn quá nhỏ bé. Nên đừng vì thế mà than vãn hay trách móc. Bởi ta có được nhiều hơn những gì mình biết.
Thôi, viết vậy thôi nhỉ. tự thưởng cho chính bản thân mình tối nay một sự an nhiên. Tự thưởng cho tâm mình một gạo nước sạch để gội rửa. Vì bản thân ta còn bao ích kỉ mà.
Ít nhât là chiến thắng được mình một chút ít rồi đó, cô bé Mỹ Hạnh à J

Mỹ Hạnh-cảm ơn Ba đã cho con cái tên xinh đẹp như thế! ^_^ Yêu gia đình J <3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét