Bây giờ là một giờ sáng..
Những ngày bước sang sinh viên năm 3, tôi thường thức khuya đến giờ này. Nếu là giờ này ở quê, nhà tôi đã ngủ và chỉ hơn 4 tiếng nữa thôi mẹ tôi sẽ thức dậy.
Những ngày như thế, sau những tấm ảnh ảo mờ mà tôi đang vướn mình vào, hay chính tôi đang chạy theo ai đó, tôi mơ màng giữa mình và mọi vật.
Người tôi thương, hay chính tôi đang dần biến đổi, để ngay những khoảnh khắc lần đầu trong tim tôi, cho đến phút này chẳng phải điều tôi đang tìm kiếm.
Sự nghiêm nghị trong mọi hành động, lời nói của người.
Dường như đôi khi tôi thấy, tôi đang yêu thương những điều chẳng phải tôi. Tôi mong mỏi được hiểu, để rồi khi bước vào khoảng trời mênh mông đó, tôi thấy mình như một kẻ đi lạc không phương hướng. Tôi nhìn người, người nhìn vào đâu, một khoảng không gian nào đó chẳng phải tim tôi.
Trái tim tôi, một trái tim tuổi trẻ mà biết bao khát khao và hoài bão. Tôi ước ao một ngày mình làm được những điều mà mình có thể sẻ chia. Tôi biết rằng, trái tim này chẳng thể dành cho riêng ai, mà hãy dành cho thật nhiều người, cho xã hội.
Thế những, có phải chăng cuộc sống càng thực tế, hay tôi bắt đầu thay đổi lăng kính của riêng mình. Ánh sáng màu hồng kia vừa ố vài giọt đen bùn lầy, thì tôi lại mất niềm tin vào nhiều thứ?
...
Chỉ đơn giản những ngày như thế, khi tôi nghe được một giọng nói mà tôi từng mong mỏi được lắng nghe, thì tôi bổng giật mình thấy thật xa lạ. Sao không phải là những yêu thương được sẻ chia hằng ngày, mà chỉ là những câu bông đùa, để khi tôi nhận ra giọng người, giọng nói ấy có đôi lần tôi được nghe.
Những ngày như thế, khi tôi bổng vào một trang hay lang thang một nơi nào đó. Khi tôi vừa bước chân vào khu vườn ấy, cũng là khi tôi dẫm phải những mảnh gai đau nhói, đâm thẳng vào lòng.
Thế nhưng tôi biết, bất cứ niềm đau nào cũng chẳng phải của riêng tôi. Tôi đã dành trái tim mình thật nhiều cho một điều gì đó, để khi tôi bất giác nhận ra, cuộc sống mình đã thay đổi và xáo trộn đi rất nhiều.
Tôi chẳng nghe được tiếng thì thầm trong tâm tôi. Tôi chỉ nghe được tiếng ai vang vọng..
...
Những ngày đợi chờ, tôi cũng hoang mang rằng trái tim của tôi có lầm chỗ. Biết bao người quan tâm, nhưng tôi lại hướng trái tim mình vào một góc sâu, nơi mà tôi chẳng có được cây đèn dẫn lối. Tôi đi như một người bịt mắt mò mẫm hướng.
Nhưng khi tôi chợt muốn dừng lại, thì bàn tay vô hình nào đó lại kéo tâm tôi trở lại...
...
Hôm nay nhìn cây đàn ghita mấy lâu để trống, tôi nhớ khoảng thời gian lúc ba tôi còn nhỏ, ba hay đánh đàn cho tôi nghe. Tôi chỉ còn nhớ những khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tôi tin và tự hào rằng ba tôi là một người chơi rất cừ khôi. Hôm trước ngủ, tôi còn mơ thấy ba tôi đánh đàn. Tôi mang cây đàn về cho ba.. Tôi, muốn ba tôi đánh đàn trở lại. Vì thế nhất định tết nay, tôi sẽ mang đàn về cho ba đánh.
Cuộc sống kéo ba tôi đi, tóc ba tôi bạc...
Cuộc sống kéo mẹ tôi đi, tóc mẹ tôi bạc..
Em trai tôi hôm nào lại lên đây chơi, tôi nhất định sẽ dẫn nó đi nhiều nơi. Nhất định rồi. Tôi sẽ là một bà chị thật tốt, để em ấy phải tự hào...
Có lẽ, tự dưng trong khoảng thời gian này, tôi chỉ ao ước mình có thể sống trọn và sống tốt cho gia đình. Bởi tôi nhận ra mình yêu họ thật nhiều. Và tôi sẽ cố gắng làm tốt nhất để làm cho họ tự hào..
Tôi muốn ở bên họ, thế thôi. Và chẳng muốn bon chen nhiều trong xã hội như bây giờ...
....
chia tay đi mảnh lòng khờ dại của tôi. Khoảnh thời gian tôi ngộ nhận và ảo tưởng. Bởi tôi là một kẻ khờ dại, khi chính mình tự suy diễn tất cả, rồi làm mình đau...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét