Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Cầu thang...

Tớ đang ngồi ở cầu thang nhà trọ mình..
Nhà trọ mình 3 tầng, nên có những 3 đường khúc của cầu thang.
Ở chỗ cầu thang tôi ngồi lúc này, không có nhiều ánh sáng, cũng không phải quá tôi. Nó đủ yên tĩnh để tôi lắng lòng, và cũng đủ dịu êm để cách ly những âm thanh tạp nhiễm trong cuộc sống. Như một số bài hát với lời hát vô vị, có khi đến ngớ ngẩn của những ca sĩ chạy theo đồng tiền, theo xu hướng xã hội để được vinh danh. Thế rồi trong một khoảng thời gian ngắn, những câu tự họ tự phổ vào những nốt được bấm lên từ phím đàn ấy, cũng theo thời gian nhòa đi rất ngắn...
Ngắn, để tôi chẳng biết họ đang hát điều gì, hay chỉ là những cái cảm giác thở than, bất lực và chán chường về cuộc sống của họ. Không niềm tin, không thứ tha, và không thấu hiểu. Họ cứ ngỡ rằng vang lên một điều gì đó, nghe vừa tai, cũng là cái chất nhạc mà họ ru người ta mộng mị trong những ích kỉ của cuộc sống...
.....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét