Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Tiếng chim hót trong bụi mận gai- Colleen McCullough

Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng nó hót hay nhất thế gian, có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi khi lắng nghe… Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại nhất… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy.”
Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…




Có một cô gái, hóa mình thành chú chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng tiếng hót lảnh lang khiến trái tim cả thế gian lặng yên để lắng nghe. Tiếng hót mà có thể phải đánh đổi bằng cả sinh mạng mới có được.
Dành một ngày cuối tuần để đọc sách. Nghe bài nhạc không lời. Câu chuyện dừng lại ở những dòng cuối cùng. Vừa du dương như tiếng đàn dương cầm, rồi rơi thọt xuống thành hạt như tiếng đàn piano những nốt cuối.
Câu chuyện là những sự đấu tranh nội tâm, giữa những nổi đau của đời người, giữa những điều sâu sắc nhất trong tâm hồn, và những cái giá phải trả.
Những khán giả thường là người biết rõ được câu chuyện hơn các diễn viên. Nhưng những xung đột và cảm xúc mãnh liệt, hay những quyết định, lý lẽ của con tim thì chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được. 
Khát khao yêu thương và những hủ tục, bức tường lớn ngăn cản con người chạm tay đến với tình yêu. Đó là những tham vọng, những ích kỉ, những sự thiếu thận trọng hay lơ đãng. Để rồi, khi yêu đã là một điều thiêng liêng. Nhưng để với tay chạm lấy và cầm nắm được tình yêu ấy không phải là điều dễ dàng. Nó là cả sự hi sinh, là sự đau khổ dằn vặt khi cả hai người không hiểu được mong muốn, khát khao và sự đồng điệu về con đường mà cả hai phải vượt qua và cùng bước.
Nhưng khi tình yêu đó đủ lớn, đủ mãnh liệt như những ngọn đuốt có thể thiêu đốt cả khu rừng, thì họ tự cắt đi từng mảnh tim của mình, nghe từng hồi nó giãy giụa chạm mạnh vào lồng ngực, để rồi nó vừa là sức sống cứu rỗi linh hồn, nhưng cũng là con viên thuốc độc làm đau đớn linh hồn của họ từng ngày, từng tháng, từng năm.
Những người phụ nữ của dòng họ Cleary thật đáng thương. Khi trái tim họ càng khát khao yêu thương thì cũng là khi số phận họ bị hoàn cảnh cấu xé và chà đạp. Quật họ trong tận cùng tuyệt vọng khi để họ chứng kiến ngay trước mắt mình sự ra đi lần lượt của những người họ yêu thương. Họ là chú chim có giọng hót ngọt ngào, nhưng lại tự đâm mình vào những gai nhọn của nhành hoa hồng. Nhưng tình yêu của họ không khi nào giảm và mất đi. Dù hoàn cảnh có đổi thay, có vùi họ xuống sâu bao nhiêu lần nữa của tận cùng tuyệt vọng. Nhưng cuối cùng họ vẫn mạnh mẽ và kiên cường trước những sóng gió của cuộc đời.
Hãy biết thứ tha, để những oán trách và nỗi đau được vơi đi khỏi những kí ức của mỗi người...
Trang trại Drodega không còn nữa, dòng họ của Drodega không còn nữa. "Vâng đã đến lúc, thật đúng lúc. Chu kì vẫn tiếp tục với những người xa lạ". Tiếp tục một cuộc đời dài của mỗi người như một bộ phim dài tập, với những trầm luân. Có người chợt le lói rồi vụt tắt. Có người mãi ngủ hoài trong u uất. Chỉ mong, cuộc đời tôi lựa chọn sống sao cho ý nghĩa. Để khi những dòng cuối cùng tôi viết, nó cũng giống như chú chim ở trong câu chuyện, sống và yêu thương hết mình. Để không phí hoài, tôi đã từng sống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét