Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Viết ...

Viết
Lẽ ra những dòng viết hôm nay phải thật dài chứ nhỉ
Viết về những điều mình chưa làm
Viết về những suy nghĩ
Viết về bất chợt nhận ra những ngọn cây trên bồn ở siêu thị đã cao hơn nhiều lắm
Viết cả món cơm bỏ dỡ, ăn tối qua loa
Viết về cả những nỗi niềm
Viết về những điều kể cả chẳng bao giờ viết nỗi nên câu, mà nó vẫn cứ nằm đó hiện diện
Viết về cả cô bé nhỏ tẹo teo mập ú ụ, hôm nay ở hầm gởi xe, cứ bảo chị ơi hết chỗ để xe rồi
iu thế, bình thường mấy đứa nhỏ cứ gọi mình bằng cô này nọ, thế mà cô 20 tuổi này lại được trẻ ra biết mấy
..
Năm ba
là quãng thời gian sinh viên cận kề. Khi tôi cũng đã biết bao lần đứng giữa những ngã rẽ và lựa chọn của cuộc sống. Đi hay dừng lại. Bước tiếp hay đứng chẫn chân. Người ta bảo, cảm xúc là bước ngăn cản lớn nhất của con đường dẫn đến thành công phải không nhỉ?
.....
Bước chậm lại trên con đường đầy gió ngạt ngào. Hít cái khí trời cùng gió bụi và mây. Tự lúc nào đó ta thấy mình thiệt yêu biết bao nhiêu cuộc sống. Thật may mắn thay, khi tôi được trải qua những cảm xúc đáng yêu, đáng thương, và đáng mến của cuộc sống. Vì cũng nhờ duyên gặp được ai đó trong cuộc đời. Chứ nếu như, chúng ta gặp gỡ hàng trăm ngàn người trên quãng đường mình sống,  có nghĩa gì đâu, khi trái tim mình chẳng một lần được chạm đến. Biết đâu, nếu chẳng may, ta lại tự biến mình thành một người vô cảm.
.......
Thầy là người đáng mến, đáng kính.
Thầy dạy cho chúng tôi biết rằng, trong cuộc sống này, chỉ có tài năng mới giúp con người ta đứng vững và biết phân biệt và chọn cách làm đúng thay vì cúi người phục vụ cho cái sai. Vì sống làm sao, mà cho lương tâm không chỉ được thanh thản, mà còn cho cuộc sống này biết bao nhiêu nhành hoa đẹp và ngát hương.
...
Đó, ước mơ của tôi vẫn còn đó. Cái ngày được xây một trại trẻ mồ côi, rồi tôi sẽ cưu mang và hướng các em đến một môi trương giáo dục thật tốt. Để các em được có cơ hội tự nắm lấy cuộc sống và tương lai của chính mình.
12 giờ tối rồi, giờ nãy cũng là khuya rồi nhỉ..
Cho những bước chân vội
Cho những bí mật bỏ quên
Em nép em như nép ngàn nỗi niềm
Trong dặn lòng,
quên
hết
để tâm bình giữa những tấp nập bon chen.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét