Những cánh đồng trải dài bất tận..
Những ngày này, những người nông dân ở quê tôi đang vào mùa gặt lúa. Ai bảo ở Tây Nguyên, ở cái vùng mà ai cũng bảo "rừng rú" và cao như thế thì không trồng được những mảnh lúa cao ngất ngưởng chứ.
Người ta bảo hương lúa thơm, thế mà tôi chưa có nghe mùi đó, hoặc có thể tôi chưa đi đủ xa, chưa hít đủ cái mùi khói xe thành thị để thấy được cái mùi lúa thơm quê hương là nó mát dịu như thế nào.
Tối qua, anh chị tôi đưa cho tôi quà quê mà ba mẹ tôi gởi lên. Nào bánh, nào ớt..
Nhìn gói bột ngũ cốc mà mẹ tôi xay cho mình, tôi cảm thấy mình trân trọng biết bao nhiêu. Vậy mà lúc xưa, ở nhà, có bao giờ tôi biết trân trọng nó đâu.
Thời gian, giúp con người ta trưởng thành hơn.
Những ngày đi học gặp những người lớn tuổi, cách họ nói chuyện, cách họ tư duy và suy nghĩ, cũng học được nhiều điều. Học được cách lễ phép và tôn trọng người lớn, nhưng cũng biết được mình là ai và điểm mạnh của mình là gì. Biết được sự nông nổi của tuổi trẻ nó khác hẵn với sự khát khao và mong muốn đạt được những điều lớn lao trong cuộc sống.
Hôm qua ra công viên cùng với Giang và Kha, học cách giao tiếp. Mình cũng phải học nhiều lắm. Học cách giữ tình bạn. Học cách sẻ chia. Học cách dẹp bỏ đi những hẹp hòi trong lòng. Học cách nhìn thẳng và ngước cao đầu mà bước đi, *dù chiều cao có khiêm tốn*.
Tôi ước ao, và cố gắng một ngày, bản thân tôi có thể tự do tung tăng bay nhảy, chính bằng những tài năng mà mình cố gắng rèn luyện, bằng những đồng tiền mình kiếm được, bằng sự hiểu biết mà mình học hỏi.
Tôi mong ước một ngày, bằng chính những gì mình cố gắng hôm nay, tôi sẽ đạt được những điều như chính tôi mong bản thân tôi trở thành khi còn nhỏ.
Ừm có lẽ, bản chất vẫn thế nhỉ, tôi thích cảm giác hòa đồng và được nghe và hiểu cuộc sống này.
Chỉ khi mình không tin bản thân mình, thì chính lúc đó mình mới tự mâu thuẫn với mình thôi.
Tôi nhớ mẹ, nhớ ba tôi. Cuộc đời mỗi người luôn mang những câu chuyện, mà chính họ trải nghiệm cuộc sống của chính họ, họ mới là người hiểu rõ nhất.
Anh và chị tôi gầy quá.
Tôi thương em tôi, như cái cách mà em đã dành cho tôi. Tôi nợ em, rất nhiều.
..........
Hôm nay, một người anh mà tôi quen lại sắp sửa đi du học. Thế là những quãng đường sắp tới lại nhiều chặng đường đổi thay. Ai cũng cần phải lớn, phải trưởng thành và chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình cả.
Cố lên nào.
Hôm nay phải gọi điện thoại về nhà thôi, và cả chiều nay phải đọc Anh văn tốt nhất nữa.
Mục tiêu 1: đọc Anh văn giỏi nhất lớp, vì sẽ khoe Ba mẹ (trong trí tưởng tượng vậy) ^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét