Ngày 21-8
Bây giờ khoảng 1h sáng..
Thỉnh thoảng tôi vẫn hay viết như thế, tôi kể cho chính tôi nghe về cuộc sống đang diễn ra quanh mình. Có những khi trên đường bắt gặp một điều gì đó thú vị, hay hay, tôi cố mình để trong tâm trí. Thế nhưng khi về nhà, tôi lại quên bẵng đi mất.
Tôi nay, tôi và Giang, cô bạn thân hồi cấp ba của tôi dạo quanh công viên buổi chiều vắng bóng. Những tốp người tập thể dục tan đi nhiều, chỉ còn lại nhóm người hay tập thể dục nhịp điệu.
Ánh sáng đèn vàng khiến mọi thứ dễ chịu hơn, nhưng cũng khiến khung cảnh mờ ảo như trong một giấc mộng mị, lãng mạn.
Những cánh xe bán hàng rong dọn dẹp vội vã để tránh công an dân phòng. Những tốp người lao động vất vả về đêm.
Tôi và Giang ngồi trong một góc nhỏ của công viên. Hai đứa tôi tâm sự đủ điều, về tâm lý, về học hành, và về gia đình. Thỉnh thoảng như thế, có ai đó lắng nghe mình và cảm giác được sẻ chia câu chuyện của chính họ, khiến một đứa xa quê nào chẳng thích bẵng lên.
Và tối nay, tôi đưa cho mình một sự lựa chọn. giữa một cơn say dài chìm trong giấc mộng, với những sự liên tưởng đến phóng đại hóa của tôi, dường như mọi thứ được nhào nặn thành ý thích của riêng mình.
Tôi thấy một cô gái đấy sức sống trong chiếc váy trắng, đầy thơ mộng và dịu dàng, tự nhiên giữa cánh đồng hoa oải hương. Cô nghiêng bờ vai nhẹ làm mái tóc thắt bím rớt dịu dàng bên vai. Tôi biết trái tim cô cũng dịu dàng như khuôn mặt tự nhiên của cô vậy...
Có một người chờ cô sau 2 năm xa cách, tôi nghĩ rằng anh ấy đã chịu đựng rất nhiều. Và có lẽ giây phút đoàn tụ cũng đến hồi kết, khi anh được trao cho cô trọn những nỗi niềm anh chôn dấu bấy lâu nay.
Cuộc đời vẫn thấy, vẫn cao xa và lồng lộng. Để khi những tưởng rằng mình là người cầm cân nảy mực, thì mình cũng là một nhân vật trong câu chuyện của chính mình...
Tôi bổng nhớ lại cô gái Scattlet đầy sức sống trong "cuốn theo chiều gió". Tôi ngưỡng mộ cô, bởi cô có một trái tim chân thành và khát khao yêu cháy bỏng. Thế rồi, cuộc sống lắm sóng gió cuốn đi, nhưng không cuốn nỗi sự kiên cường trong đôi mắt cô, trong lòng cô, trong hành động của cô.
Trời SG giờ này chẳng có mưa,chắc chẳng vui gì khi đêm mưa rả rích mà còn ngồi trong căn phòng vắng một mình.
....
Bật lên một đoạn nhạc mà thị trường tung ra để đáp ứng nhu cầu "ăn xổi" của người dùng, tôi cũng nghe đoạn nhạc ấy. Cũng là tâm trạng của tôi, nhưng có lẽ, nó khác đi một chút. Bởi rằng, tôi biết rằng đã đến lúc mình cần buông tay và bước ra khỏi câu chuyện lâm li mà tôi đang tự vẽ, tự đi. Quãng đường dài phía trước, người đã có người khác ở bên. Còn riêng tôi, một kẻ ở trọ, một đứa sinh viên, một người được tạm nhường chỗ, đã đến khi trả lại chiếc ghế cho chính người cần nó.
Đó là khoảng thời gian dài và đẹp đẽ biết bao nhiêu trong quãng đời tuổi trẻ của mình, bởi tôi đã yêu thương không điều kiện, và chờ đợi chẳng biết đến bao lâu.
Đó cũng là khi, tôi nhận ra sự yếu đuối trong mình, cũng như chính những điều tốt đẹp hơn trong trái tim tôi mà đã ngủ quên hay chưa được đánh thức.
Mai tôi lên trường sớm đi học, và tôi không được dậy trễ, nhất định rồi. Tôi sẽ vẽ lên ngày tươi đẹp của riêng mình. Ở đó, sự sống lại bắt đầu. Và những điều mới mẻ lại bắt đầu.
Tôi buông tay ai..
"Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
Bên cạnh đời tôi đây
Có chút tình thoảng như gió vội
Tôi chợt nhìn ra tôi
Muốn một lần tạ ơn với đời
Chút mặn nồng cho tôi
Có những lần nằm nghe tiếng cười
Nhưng chỉ là mơ thôi
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
Tình không xa nhưng không thật gần
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
Tình vu vơ cho ta muộn phiền
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
Tưởng chỉ là cơn say
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
Như một lời chia tay..."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét