Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Những cơn mưa dậy thì

Tôi gọi cơn mưa chiều nay là cơn mưa dậy thì, bởi nó không không chập chững lúc khi mặt trời còn áng hồng chen mây, nước thoáng rơi, rồi ngụt tắt. Mà mưa cũng chẳng già dặn như những người đã qua độ tuổi trưởng thành, một chút suy tư, chầm chậm, đi từ những cái phớt nhẹ nước như cách những cụ già hay vuốt tóc trẻ con nhè nhẹ khi kể chuyện về đêm, rồi dần dần, không lớn vồn vã nhưng âm ĩ.
Bởi cơn mưa chiều nay, sau khi rời lớp học thêm Anh văn thì cơn mưa đã tràn trề đầy nước, khắp các khe và lênh láng khắp đường, để những người đi xe cũng chẳng bận tâm mình bị bắn tung tóe nước. Bởi cách họ vụt đi cũng đã vươn trên mình bao nhiêu là nước.

Đó, cơn mưa dậy thì bởi nó ào ạt, nó mạnh mẽ, mà nó cũng chẳng bận tâm những người đi đường có vất vả tung bay hết cả áo mưa hay không, hay những người đi bộ bị lật tung trơ trọi bộ khung xương của chiếc dù đang cố giữ trên tay.
Thế là nó cứ mạnh mẽ như độ tuổi dậy thì mới lên, muốn khẳng định mình, thỉnh thoảng đêm thêm vài tiếng ầm ầm và cái chợp xẹt xẹt xuống đâu đó xa xa. Nó cứ vươn hết sức sống của nó ra, rồi xong đâu lại vào đấy. giống như những cơn mưa ở Tây Nguyên những chiều mùa hè như thế.
....
Lâu lắm rồi mới có được cái cảm giác đạp xe mặc áo mưa, mặc kệ cho cây dù bé bỏng nằm trên giỏ xe. Mũi sụt sịt nước, mắt kiếng bị làm mờ hết đi, mà thấy mát mát, thêm chút đèn SG mới mở, thiệt là lãng mạng quá xá. Người ướt nhũng từ đầu gối xuống.
Lao người qua những ngã tư không có đèn giao thông, ôi cái cảm giác như liều mình nhắm mắt đưa tay, xe khác phải né mình vì chẳng còn nhìn thấy đường khi mắt cận và kiếng cận thỏa thích bị mờ đi.
Nhưng có lẽ, mưa thế này, những người bán sách ở ngã tư mà tôi thấy hôm nọ, hay bán những vật dụng đơn giản, phải trùm kín đễ nước không thâm nhập vào.
Về nhà, ướt sũng. Người ướt mà vui.
Tôi hay vui như thế, vui những điều nhỏ nhoi và thỉnh thoảng đắm mình rơi lạc đâu đó vì những điều cỏn con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét