giống như kẻ lang thang
con tim không bến đỗ
ta vui ngày nắng nhạt
rồi bận lòng ngày qua
Dường như, trong mỗi người đều có những khoảng không, hệt như trong trái tim mỗi người cũng đều có những khoảng lặng mà biết đâu người rõ. Chỉ đôi khi, ta dừng chân ghé lại, ta ngỡ như mình ở nơi bến đỗ bình yên, rồi giật mình như ta cũng đang say ngủ. Biết bao mộng mị, biết bao đợi chờ. Như trái tim đang rơi ở một nơi nào đó, tôi nhận ra chẳng phải riêng mình ở trọn tim ai...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét