Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

21-8

Hôm nay là một ngày dài,
Tôi thức dậy và chạy vội qua trường học Quản trị Marketing, rồi mua vội hộp xôi.
Cô giáo dạy Marketing của tôi rất xinh, và hiểu biết rất nhiều.
Tôi ngồi bàn đầu và ăn ngấu nghiến một mình. Chẳng bận tâm lắm những khung cảnh xung quanh.
Sài Gòn sắp qua tháng 9 rồi nhỉ, sẽ có những điều vẫn chưa được giải đáp vẫn mãi trong lòng như thế. Âm ĩ, và luẩn quẩn.
Chiều nay tôi qua khu quận Tân Phú, vào mái ấm Thiên Ân. Anh Trường dẫn tôi đi xem các khu của các em sinh hoạt. Có em chơi được đàn piano, dương cầm... còn cây đàn ghita của tôi vẫn còn để trống trong nhà. Dạo này ít đụng chạm đến nó quá.
Tôi được tham quan phòng đựng sách chữ nổi, loại chữ dành cho người khiếm thị mà lần đầu tiên tôi được xem và biết đến. Và cả chỗ sinh hoạt của các em nữa.
Nếu nuôi dưỡng được cả chặng đường dài của các em, là một ân huệ rất lớn trên cuộc đời này khi làm được điều gì đó ý nghĩa.
Trái tim tôi dường như dạo này trở nên lãnh cảm, và trơ trọi đến đáng thương. Cái cách mà dường như mọi thứ trên thế giới này, những điều mà tôi chưa từng được biết đến dần dần được tôi chạm mặt.
Mấy lâu nay không gọi điện thoại về nhà, tôi nhớ ba mẹ tôi, và tôi thương họ biết mấy.
Tôi chỉ biết rằng, khi cố gắng làm điều gì đó thật tốt, thì tương lai sẽ đền bù lại cho mình những điều xứng đáng.
Tối nay có nhiều việc cần làm và cần nhiều thứ để suy ngẫm đây.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét