Tôi còn nhớ những cơn mưa trên đất Tây Nguyên màu mỡ, đôi lần mặc áo dài trong cái tiết trời se lạnh.
Tôi nhớ những khi mồ hôi mẹ, ba tôi nhễ nhại..
Hôm nay lễ Vu Lan. Tôi lại online và cuốn mình trong những dòng newsfeed mộng ảo. Cứ hễ như tôi đang nhìn vào chính cuộc sống của mình với một đôi mắt của một kẻ xa lạ.
Sài Gòn nhiều nắng, và nực.
Người ta vẫn thường nhớ về nhau mỗi lúc đi xa.
Tôi lại cuốn mình theo đó. Tôi chẳng biết mình post những dòng stt trong tâm tưởng cho những người xa lạ nào đó đọc, rồi bình phẩm. Ánh mắt nào có chạm vào nhau?
Đôi khi như thế, tôi không muốn cuốn mình theo những điều mà chính tôi tự huyễn hoặc vẽ lấy...
Trong căn phòng nhỏ, ta chỉ có ta...
.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét