Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Chuyện nhà trọ tôi

Nhà trọ tôi có tổng cộng 13 sinh viên, một chị lớn nhất hơn tôi 4 tuổi, còn lại hơn 2,1, và nhỏ hơn 1,2 tuổi. Có lẽ, chỉ những năm sinh viên thế này, những trải nghiệm về cuộc sống sinh viên nhiều san sẻ, những tình cảm yêu thương đơn giản sẽ để lại cho tôi thật nhiều kỉ niệm sau này...

Tháng nào nhà trọ tôi dường như cũng được ăn 1 chiếc bánh kem, bởi sinh nhật chúng tôi rải đều 12 tháng. Nhớ khi tôi còn là sinh viên năm 2, mỗi kì sinh nhật lại tấp nập đồ ăn, nấu nướng "om sòm" cả phòng. Người đăng kí món gỏi, người đăng kí món chè, người món thịt nướng. Riêng tôi là phần gọt trái cây để dễ bề ăn vụng...

Đơn giản biết mấy, có khi muốn tạo bất ngờ, mà dường như ai cũng đoán trước được hẵn là hôm nay sẽ làm gì đó cho mình đây. Có hôm thắp nên sáng khắp phòng, rồi hát líu lo bài hát chúc mừng sinh nhật.

Nhớ những ngày thế này, trời SG chẳng cho người ta phân biệt đây đã là thu hay đông, hay đã qua cái mùa xuân mọc đầy lá xanh. Cái dấu hiệu nhận biết có lẽ rõ ràng nhất chính là những chiếc áo, mũ hay chiếc vớ ông già Noel được treo bán đầy được. Hay mỗi sáng sớm những dịp cuối này, mấy nhà hàng xóm bên cạnh lại bật lên bài hát sang xuân. Những lúc ấy chỉ muốn xách ba lô lên, gọi đt về nhà, rồi đặt xe phóng về nhà ngay tức khắc. Có những đêm mấy cô gái sinh viên hay bật mấy khúc nhạc xuân, rồi khúc nhạc về tình Mẹ cha, rồi úp mặt vào gối dấu đi mất giọt nước mắt, sợ người nằm cạnh thấy, rồi lại thấy ngượng biết bao. Đó, mấy người con xa quê rồi, mới nghe được tiếng gọi quê hương mới não lòng, thúc dục và nhớ nhung. Cái nhớ của những đứa con chỉ chực tìm về hơi ấm của lòng mẹ.. Hơi ấm của sự thân quen .....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét