Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

life is music

Nhạc Lê Cát nhẹ nhàng, du dương phả vào... tai.
Mấy nay không viết một gì cả, những dòng thời gian vẫn trôi đi, chẳng bao giờ chờ ai cả.
Thỉnh thoảng, cũng nghĩ về những dự định, những mục tiêu. Đặt mục tiêu hàng ngày, có cái làm được, có cái chưa.
Lớp Anh văn của tôi cũ vừa bị dừng lại, có người rưng rưng. Tất cả đều buồn. Tất cả đã cố gắng, nhưng chưa tới, chưa đủ. Cuộc sống bận rộn, nhiều sức ép, đôi khi khiến não con người cuốn đi trong những bụi bặm của cuộc sống.
Thỉnh thoảng phải rơi xuống nơi xa xăm của hụt hẫng.
Thỉnh thoảng phải nhận ra rằng cuộc sống này thật rộng lớn.
Thỉnh thoảng phải thấy rằng mình một mình, nhưng không cô đơn. Cô đơn là cảm giác mà người ta tự nghĩ ra và vùi mình vào mà thôi. Ừ sẽ có những điều trong cuộc sống này khiến người ta rơi nước mắt, bế tắt và chẳng biết bấu víu niề tin vào đâu. Nhưng ít nhất, mỗi sáng mai ông mặt trời lại chiếu sáng, ít nhất trong cuộc đời này, gia đình là điều quý giá nhất có thể nghĩ về, để yêu thương.
.....
Có những  khi đi trên đường, gặp những mẫu chuyện hay, định lòng viết.Trông thấy những hình ảnh, định lòng nhớ. Thế nhưng, căn nhà trọ 4 bức tưởng, khiến đôi khi những cảm xúc cũng bị hụt hẫng đi.
Cuộc sống là âm nhạc. Ở đó có nốt thăng, nốt trầm. Việc của mỗi chúng ta là hãy đánh bản nhạc đó thật hay, bằng tất cả những kỹ thuật được rèn luyện và trái tim.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét