Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình!

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

tôi thấy ngoài kia...

Chiều đi dạo qua con đường hẻm về kí túc xá..
mấy ngọn gió bay bay làm làn tóc mình tung nhẹ. gió hay ghê, biết lòng tôi cũng đang miên man đó mà vỗ về xoa dịu, vỗ về an ủi...
thầy dạy Anh Văn của tôi hay hỏi, khi nào thì các em thấy được mình?
đối với việc học anh văn là liên tục học,thể hiện và nghe góp ý để soi mình vào đó. Còn đối với cuộc sống, một nữa con người, để nhìn rõ hơn, là cũng cố gắng, là cũng hành động, thể hiện mình làm được những gì, biết nghe nhận xét góp ý, sai và sửa.. đừng để bản thân mình bị vùi lấp đi bởi những bản ngã.
...
có những ngày như thế, tôi nhìn cuộc sống qua cái nhìn của người khác.
còn qua cái nhìn của tôi..
tôi thấy một anh chàng đi làm full tim eowr một cửa hàng ăn nhanh, nhưng bị lấy cắp số tiền đang giữ hộ của anh chị, và anh ấy khóc.. tôi yêu điều ấy, tôi yếu giọt nước mắt anh rơi vì chính những gì anh làm bằng tất cả tình yêu và công sức của mình
tôi thấy một chị gái năng nổ làm việc, tự sống trên chính đồng tiền mình làm ra, chị ấy sinh viên năm ba, và tôi nghĩ rằng chị ấy đã rất vĩ đại trong mắt của ba mẹ chị ấy hơn là những người được gắn mác vĩ đại trên quả đất này, những người mang lại những cống hiến mà tôi chưa từng gặp gỡ.. với tôi, chỉ những việc nhỏ đó thôi, làm tốt những việc nhỏ đã thôi, thì đã là những điều đáng quý rồi
tôi thấy một chị gái cá tính, mới chia tay người yêu, chị ấy cắt đi mái tóc của mình. chị ấy vẫn cười nói vui vẻ, nhưng chắc chắn, trong một góc tối nào đó, chị đã từng khóc một mình. vì có lẽ những người hay tỏ ra mình cứng rắn là những người đã chịu nhiều nỗi đau, những người biết dấu đi nổi buồn, và là những người thực ra bên trong cũng yếu mềm lắm
tôi thấy một chị gái quản lý một cửa hàng thức ăn nhanh, chị ấy quen một anh làm cùng bên cạnh. những ngày hẹn hò là những buổi trưa cùng ăn, những buổi đi làm về chờ nhau. họ không phải là những người lao động quá vất vả, những cũng không phải là những người quá giàu có. nhưng họ vui khi nhìn vào mắt nhau, có những điều chỉ riêng họ mới hiểu
tôi thấy một cậu bé con cô bán bánh tráng trộn gần cửa hàng chỗ mình làm. cậu bé không trắng trẻo như những đứa bé nhà giàu khác. nhưng cậu có thể lăn lộn đùa nghịch một mình dưới trời mưa. cậu thích chí và cười vang.. giống như những đứa trẻ nơi quê tôi sinh ra và lớn lên. tôi nghĩ đó mới là những niềm vui thực sự, không nhiều điều kiện để vòi vĩnh hay ích kỉ. nhưng tôi chỉ lo một ngày, cậu cũng chỉ dừng lại việc học tập để lo cuộc sống mưu sinh. lúc ấy, chẳng biết nụ cười cậu còn trong trẻo trong những khó khăn của cuộc sống hay không nữa..
tôi thấy nhiều người quanh cuộc sống của tôi. tôi chỉ thấy được những khó khăn của họ để thấy mình biết mấy thương yêu. có lẽ con người ta hay thương những điều đáng thương chăng? ừ vì những điều đáng thương nên được thương nhiêu hơn
tôi cũng thấy ngoài kia biết bao người trẻ đang sống xứng đáng với tuổi xuân của họ, năng động, nhiệt tình, cởi mở. và tôi không muốn khép mình lại như thế...
trái tim nó nên được yêu thương nhiều thứ để công bằng hơn: yêu ba mẹ, yêu những người thương, yêu bạn bè, yêu cuộc sống, yêu những gì còn khó khăn, và yêu chính bản thân mình.
dù thế nào, MH cũng phải cố gắng lên hén, hén, hén! ^_^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét