"Về đây đứng ngồi
đường xa quá ngại, để lòng theo chút nắng bên ngoài
Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
giật mình ôi chiếc là thu phai
Người đâu mất người
Đời tôi ngốc dại
Tự làm khô héo tôi đây"
Trong những ngày ngắn ngủi của tuổi trẻ, tự dưng ta thấy mình ngây dại
Ta thấy mình mải rong ruổi
Tự dưng ta ao ước cái đẹp, ta thích cái đẹp, yêu cái đẹp
Ta ghen với cái đẹp
rồi ta thấy lòng mình chật hẹp đến thế
Tự dưng muốn khóc vô cớ
Sao người ta mải chạy theo những sự trọn vẹn
trọn vẹn lòng người, trọn vẹn lòng tôi
Để rồi lòng ta cũng mong cầu trọn vẹn
Người ta buồn
rồi tìm ra cái để không vô cớ
Thương người là mong người thương vui
không có mình, người thương vẫn vui
nên
biết buông cánh tay ra để tình thương được trọn vẹn?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét